Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012

Nỗ lực nghiệt ngã của những VNs- thành công xuất chúng or bệnh việc tâm thần !

             Bạn làm gì khi thất nghiệp.. Bạn sẽ học tiếp hay bạn bươn chải. 1 bằng, 2 bằng, 3 bằng, 4 bằng ... thì có hết unemployment hay không. Tất cả sẽ rõ mồn một sau tổng hợp của chúng tôi bên dưới:
         



Không phải là người bản xứ + không giỏi ngoại ngữ + am tường văn hóa -> out of work

05-01-201006:48:57 |

Ngoài “bán than” về việc làm, các mẹ Việt Nam ở nước ngoài còn rất “vật vã” để tìm ra cách dạy con về tiếng mẹ đẻ, về văn hóa Việt, về nguồn cội như thế nào.

3 bằng Đại học vẫn thất nghiệp
Sống ở nước ngoài, điều mà các mẹ Việt Nam phải trăn trở nhất, “bán than” (nghĩa là than thở theo ngôn từ của các mẹ) nhất là làm gì, học gì khi theo chồng sang nơi xứ người.
Nhiều mẹ đến Mỹ trong thời buổi khủng hoảng, rất khó tìm kiếm việc. Ở nước Mỹ, dân bản xứ còn thất nghiệp đầy ra. Không phải các mẹ không cố gắng hay quyết tâm chờ đợi xin việc. Mà chỉ bởi câu đầu tiên của người tuyển dụng thường là: “Tao thích hồ sơ của mày”. Nhưng câu thứ hai đã chuyển sang: “Mày có phải là công dân Mỹ không?”. Nếu không, thì hãy tạm biệt việc làm. Rất nhiều mẹ đành chọn học và theo nghề nurse (y tá) hay làm nail (móng tay) vì dễ kiếm sống hơn cả.
Có mẹ sang Mỹ với ba bằng ĐH ở Việt Nam nhưng vẫn phải loay hoay lựa chọn. Muốn học cái mình thích thì khó kiếm việc, lương thấp. Phân vân, trễ nải, đẻ con, nuôi con và vẫn trong vòng quay thất nghiệp. Có nhiều mẹ lại chọn giải pháp: “Nếu sang bên này mà chưa biết học gì, cứ học tiếng Anh cho tốt đã”.
Các mẹ ở châu Âu thì dường như “thiệt thòi” hơn trong khoản tìm việc. Vì ngoài nước Anh ra, ở châu Âu, không có nước nào nói tiếng Anh. Mẹ Macse cho biết: “Những mẹ ở đây phải học cả tiếng bản xứ. Những người ở dạng phụ thuộc thì không được phép đi làm. Mình nghĩ, đối với nhiều mẹ, đã mất nhiều công học hành, sang tới nơi không kiếm được việc, chịu hy sinh ở nhà chăm sóc gia đình, con cái... thì rất “vật”. Nếu các mẹ không nói thành thục 3 thứ tiếng thì đừng nghĩ đến chuyện cạnh tranh với dân bản xứ”.
Mẹ Madam Toét sống ở Đức lâu năm đã từng có cảm giác như bị vứt bên lề cuộc sống: “Suốt ngày quanh quẩn ra vào căn hộ bé tẹo, lên mạng cả ngày và lo nấu ăn tối. Tự thấy là người thừa, vô dụng, trong khi công ty ở Việt Nam đang rất cần sự có mặt của mình”.
Mẹ AmsterdamFriend tâm sự: “Gần 12 năm trước đây, mình đã từ bỏ sự nghiệp, cha mẹ, cuộc sống vật chất đầy đủ để bắt đầu từ con số 0. 3 năm đầu tiên mình khó khăn và mệt mỏi và luôn tự hỏi: “Mình thực sự muốn gì và cần gì? Thời gian đó mình cũng chỉ đi học và đẻ con, không làm ra tiền nên cuộc sống thật là buồn tẻ”.
Khoảng thời gian tìm việc làm - đó là giai đoạn stress khủng khiếp nhất của các mẹ Việt gặp phải khi ở nước ngoài xa bố mẹ, lạc lõng trong xã hội, vất vả và thêm chút mặc cảm, tự ti. Nhưng cũng chính những gì khó khăn, stress nhất lại là đòn bẩy giúp các mẹ Việt Nam khẳng định vị trí của mình ở nơi xứ người.
Mẹ Memiu (ở Bỉ) đã từng mất hết nhuệ khí khi nộp khoảng 30 đơn xin việc và đều bị từ chối. Chị quyết tâm học và thích nghi cuộc sống nơi đây. Lần sau, chị gửi 6 đơn xin việc, có đến 3 nơi phỏng vấn và mời chị đi làm luôn trong lúc khủng hoảng kinh tế trầm trọng.
Mẹ Cunhip (ở Anh) có chồng đã làm kiểm toán cho 1 trong 4 công ty kiểm toán hàng đầu nước Anh. Hai vợ chồng xác định: “Nếu vợ không xin được việc thì cả hai cùng về Việt Nam”. Chị không muốn để lỡ cơ hội của chồng.
Đi phỏng vấn, đi thi ở rất nhiều ngân hàng, công ty tài chính, quỹ tài chính. Thi đến 5-6 vòng, đến vòng mặc cả lương còn trượt. Đã có lúc, chị nản vô cùng. Những cơ hội công việc ở nhà hấp dẫn, dễ dàng khiến chị muốn buông xuôi. Nhưng cuối cùng, chị cũng thi đỗ vào một ngân hàng đứng thứ hai ở Anh.

“Vật vã” vì dạy con về nguồn cội
Ngoài “bán than” về việc làm, các mẹ Việt Nam ở nước ngoài còn rất “vật vã” chưa tìm ra cách dạy con về tiếng mẹ đẻ, về văn hóa Việt như thế nào. Một người bố sống ở Nga không dạy tiếng Việt cho con nhiều, mong muốn giúp con hòa nhập vào môi trường hiện tại tốt hơn. Dần dà, các con của người bố đó đã hoàn toàn như người Nga. Người bố đó thấy cô đơn trong chính ngôi nhà của mình với cảm giác bị mất con.
Mẹ Ổi (ở Nhật) cũng luôn luôn lo lắng khi lớn lên, bé con sẽ trở thành người thế nào? Con sẽ trở thành một người mang văn hóa Nhật hay văn hóa Việt… Chị dạy con biết đọc, biết viết tiếng Việt thành thạo, vốn từ Việt rộng. Nhưng thường trực trong chị là nỗi băn khoăn không biết điều đó có thực sự tốt cho con không? Con chị chưa về nhà yêu cầu mẹ đặt cho con cái tên Nhật như rất nhiều bạn bè khác. Nhưng bé đã vài lần gặp phiền toái vì có cái tên lạ.
Mẹ Halethuy đã tiết lộ một kinh nghiệm: “Nên cho bé học ở Việt Nam đến lớp 2 rồi mới đưa sang nước ngoài. Bé đã thành thạo tiếng Việt một chút và các mẹ không còn lo lắng về tiếng mẹ đẻ của các con. Sau này biết 2 ngoại ngữ cũng tốt cho bé”.
Các bé sinh ra và lớn lên ở nước ngoài sẽ có khả năng hòa nhập và thích nghi cao hơn bố mẹ rất nhiều. Nhưng ngược lại, cũng cần phải dạy bé về “giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc”. Rất nhiều bố mẹ đã gợi mở cho con sự tò mò về văn hóa Việt Nam để bé thấy hứng thú tìm hiểu. Đôi khi, chỉ nghĩa của một từ thôi cũng đủ trở thành trò chơi.
Khi con bắt đầu hỏi về nguồn cội, mẹ Kiki (ở Thụy Điển) đã rất thông minh trả lời rằng: “Mẹ biết con muốn giống tất cả các bạn khác từ màu tóc, màu mắt, trò chơi, đến ngôn ngữ, suy tư. Mẹ biết con có nỗi buồn của một người luôn ở phe thiểu số. Điều đó khiến con dám "hi sinh" mọi thứ kể cả cái tôi của mình để được chấp nhận, để được hòa đồng với các bạn. Nhưng con thấy không, các bạn yêu quý con vì con rất khác biệt, vì con vui nhộn và nhường nhịn, vì con học giỏi và chơi lego cũng giỏi, vì con nói tiếng Thụy Điển buồn cười. Các bạn luôn muốn con chỉ là con vì nếu con là bạn thì có gì đặc biệt chứ? Hôm nay mẹ rất vui vì con được mời đi dự tiệc sinh nhật ở nhà Johannes. Anh David và em Sara của bạn ấy cũng đến từ nước khác - từ Hàn Quốc. Người ta có thể khác nhau mọi thứ nhưng có chung niềm yêu thương là có thể sống chung cùng một mái nhà con ạ”.
Các bé ở Melbourne được bố mẹ giáo dục tính đoàn kết của dân tộc Việt Nam
Trên thực tế, rất nhiều bé người Việt ở nước ngoài nói tiếng Việt rất giỏi, thậm chí còn biết cả tiếng lóng, hiểu những giá trị truyền thống và rành văn hóa Việt. Mặc dù các bé học ở những trường nổi tiếng như Stanford, John Hopkins (Mỹ)…
Mẹ Zoe khẳng định: “Tụi trẻ ăn đồ Tây rất giỏi, nhưng cũng thích phở, bún, mắm tôm, cà cuống. Chúng đợi cuối tuần để ăn ngô luộc. Đối với chúng, Việt Nam ở xa nhưng rất gần gũi và có nhiều điều thú vị. Mình nhớ nhất một lần đưa con đến bác sỹ nhi. Bà ấy vừa khám vừa thủ thỉ với nó là: “Cháu may mắn lắm. Người bình thường chỉ có một đất nước thôi, còn cháu có đến hai” làm cu cậu khoái trí lắm”.
Có thể thấy, các con có “mất gốc” hay không phụ thuộc chủ yếu vào cách dạy dỗ của bố mẹ mà thôi. Vấn đề lo lắng của các mẹ Việt Nam không biết con mình thuộc về nước nào chỉ nên trả lời một cách tích cực rằng: Các con sẽ có một lúc hai nền văn hóa, có khả năng hòa nhập và thích nghi tốt cuộc sống khắp nơi trên thế giới. Hòa nhập đến đâu là tùy thuộc tố chất từng bé và môi trường nuôi dưỡng tạo ra sự tự tin của bé.
Thu Hằng
Trích

Bạn biết không chỉ có nhìn nhận và cố gắng rèn luyện các thiếu sót thì mới vươn lên thành công tột đỉnh được. Cho dù có điều kiện nhưng không nỗ lực cũng toi cả mà thôi.

Những nẻo đường bị tâm thần do… thất nghiệp ở thủ đô

(VTC News) -  Có trong tay 3 bằng đại học, tốt nghiệp cử nhân và hàng loạt chứng chỉ đủ để có một CV đẹp… nhưng nhiều người vẫn phải nhập viện tâm thần vì không thể xin việc làm ở thủ đô.
Tốt nghiệp loại ưu nhập viện tâm thầnTốt nghiệp loại ưu chuyên ngành Lịch sử, trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn, ĐHQGHN, Hoài Th. (22 tuổi, ở Bắc Giang)  hăm hở rải hồ sơ hết cơ quan này đến công ty nọ.

Ở lại Hà Nội với hy vọng sẽ kiếm được một công việc và có thể tự nuôi sống bản thân khi mất đi nguồn trợ cấp của gia đình sau khi tốt nghiệp. Nhưng do đặc thù ngành học khá kén việc nên đi đến đâu, Hoài Th. cũng nhận được những cái “lắc đầu vô cảm” của các nhà tuyển dụng.
Phát điên vì không xin nổi việc làm
Có SV Trung Quốc phải quỳ gối khi đi xin việc cho thấy khó khăn chung của những SV mới ra trường không chỉ ở VN mà còn ở nhiều nước trên thế giới. 

Từ chỗ hừng hực khí thế, sôi sục nhiệt huyết và ấp ủ bao hy vọng, bao ước mơ khi nhận tấm bằng cử nhân loại ưu, Hoài Th. dần rơi vào chán nản, mất niềm tin và mệt mỏi trước cuộc sống có quá nhiều áp lực.

Cô tự thu mình trong căn phòng trọ chật chội, từ chối mọi cuộc vui bạn bè và không dám về quê vì sợ làm bố mẹ thất vọng, sợ những lời hỏi han, những lời ra tiếng vào của hàng xóm....

Trước những biểu hiện khủng hoảng, Hoài Th. đã phải đi khám và xin tư vấn ở Viện sức khỏe tâm thần Quốc Gia.

“Lo âu nảy sinh. Tình trạng này kéo dài, diễn ra thường xuyên liên tục khiến bệnh nhân mất ngủ, sợ hãi, không muốn giao tiếp với ai và đặc biệt là lúc nào cũng tự cho mình là kém cỏi, hèn mọn, vô dụng... Khi nhập viện, bệnh nhân này có những biểu hiện trầm cảm và có những hành động quá khích khi bị người khác hỏi han về công việc…”, bác sỹ trực tiếp điều trị cho Hoài Th. cho biết.

Kết quả ban đầu cho thấy, cô có những triệu chứng của rối loạn tâm thần do ức chế và lo âu.

“Đây chỉ là 1 trong số rất nhiều trường hợp bệnh nhân bị tâm thần phải nhập viện do áp lực cuộc sống ngày càng lớn nhưng khả năng đáp ứng của bệnh nhân thấp…”, bác sỹ Nguyễn Văn Dũng, chuyên ngành Tâm thần, trưởng phòng T4, Viện Sức khỏe Tâm thần Quốc gia, Bệnh viện Bạch Mai cho biết.

Ba bằng ĐH cũng nhập viện tâm thầnThời gian gần đây, Viện Sức khỏe Tâm thần Quốc gia tiếp nhận một bệnh nhân tâm thần do có 3 bằng ĐH nhưng không xin được việc làm. Bác sỹ Nguyễn Văn Dũng là người khám và trực tiếp điều trị cho bệnh nhân này.

Phát điên vì không xin nổi việc làm
Sẽ có một vài người bị điên vì khó khăn trong xin việc. Đừng để trường hợp đó rơi vào bạn. 

Theo bác sỹ Dũng, bệnh nhân này nhập viện trong tình trạng tinh thần khủng hoảng cực độ, trầm cảm, thể chất suy nhược, thần kinh rối loạn có những hành vi không kiểm soát được…

Chàng trai này quê gốc ở Quảng Ninh. Khi đến viện Sức khỏe Tâm thần Quốc gia điều trị mới tròn 26 tuổi, có trong tay 3 bằng ĐH (1 bằng ĐH Kinh tế, 1 bằng ĐH Luật, 1 bằng ĐH Mỏ - Địa chất).

Sau bao năm “mài đũng quần trên giảng đường ĐH”, ra trường không xin được việc làm với mức lương đủ sống, lại luôn đứng trước áp lực phải kiếm tiền để trang trải cuộc sống đắt đỏ ở thành phố, cậu cử nhân đã phải lao động ngoài giờ cật lực.

 Lúc thì cậu chạy bàn ở các quán ăn, nhà hàng, khi thì đi làm bảo vệ, trông xe, có khi lại cùng các cô chú trong xóm trọ đi làm các công việc tay chân nặng nhọc khác.

“Sức ép kiếm tiền quá lớn, lại thêm việc cậu ấy cho rằng có 3 bằng ĐH nhưng không kiếm được một việc làm ưng ý là một bi kịch, một điều đáng xấu hổ. Các ức chế nảy sinh, tinh thần bất ổn, ý nghĩ tiêu cực tích tụ nhiều trong đầu, dẫn đến bị tâm thần”, bác sỹ Dũng nói về nguyên nhân phát bệnh của bệnh nhân.

Một trường hợp khác là Nguyễn Trường Gi. (ở Hà Nội), tốt nghiệp khoa Công tác xã hội, trường Đại học Lao động xã hội.

Từ một chàng trai nhanh nhẹn, hoạt bát và thích giao tiếp, Gi. cũng nhanh chóng bị mất đi sự cân bằng trong cuộc sống sau khi ra trường. Nhận bằng tốt nghiệp, Gi. hăm hở đi xin việc và kiên quyết không nhận trợ cấp từ gia đình vì ý thức cái sự “đã trưởng thành” của mình.

Tuy nhiên, để xin được công việc trong một cơ quan nhà nước và phù hợp với chuyên ngành là một chuyện quá sức với Gi. và gia đình. Anh  đành chấp nhận đi làm tạm tại một công ty truyền thông, phụ trách việc đi mời tài trợ và đi xin quảng cáo với mức lương 2.5 triệu đồng/tháng và định mức 20 triệu đồng/tháng về cho công ty.

Do mới ra trường, mối quan hệ còn hạn hẹp, kinh nghiệm chưa có nhiều, Gi. thất bại nặng nề với công việc đầu tiên kiếm được của mình. Sau 2 tháng đi làm “không công”, Gi. rơi vào tình trạng mất cân bằng, chán nản và khủng hoảng trầm trọng. Kể từ đó, anh luôn nghĩ mình là người vô dụng, ăn hại, sống thu mình.  

Ban đầu bệnh nhân lẫn gia đình đều nghĩ đó chỉ do mệt mỏi thông thường, ăn uống không đủ bù đắp sức lực bỏ ra cho công việc, lâu ngày khiến cơ thể và tinh thần suy nhược. Nhưng khi khám và làm đủ các xét nghiệm ở các bệnh viện, tất cả đều vô hiệu, cho đến khi vào Viện sức khỏe tâm thần Quốc gia…

Thu Hòe

Bạn đừng có cố làm những điều phi thường và mộng tưởng điều đó sẽ giúp ích bạn có một công việc. Hãy try để mà làm cho cuộc sống tốt hơn. Luôn luôn nỗ lực bạn sẽ tìm ra giải pháp tốt nhất cho mình -> không được tắt điện thoại và đi ăn một mình đấy nhé. 


Adam Khoo: Đừng sợ thất bại khi ước mơ lớn
TTO - Buổi giao lưu trực tuyến với doanh nhân trẻ, diễn giả Adam Khoo sáng 22-9 nhận 1.077 câu hỏiVới phong thái trẻ trung, Adam Khoo đã chia sẻ những kinh nghiệm thực tế trong quá trình anh chinh phục ước mơ trở thành triệu phú ở tuổi 26, cũng như giải đáp băn khoăn: có phải cần có tiền - có thời - có thế mới thực hiện được ước mơ không!...
Diễn giả Adam Khoo (bìa phải) và dịch giả Trần Đăng Khoa ký tặng sách cho các bạn đọc có câu hỏi hay trong buổi giao lưu trực tuyến - Ảnh: T.T.D.

Từ đứa trẻ “cứng đầu”, học kém, bị đuổi khỏi trường tiểu học, Adam Khoo vụt sáng ở tuổi 26 khi trở thành triệu phú. Giờ đây Adam Khoo được biết đến như người “truyền cảm hứng” cho nhiều bạn trẻ Singapore trong việc học hành - lập nghiệp; là một doanh nhân thành đạt, sở hữu tập đoàn giáo dục gồm 16 công ty ở 7 quốc gia khác nhau có doanh số hằng năm gần 20 triệu USD, chưa kể việc tiếp quản công ty của cha mình vào năm 1999. Tất cả điều đó có phải là giấc mơ?
- Tập đoàn giáo dục do Adam Khoo sáng lập đang có những khóa học được nhiều tổ chức, công ty trên thế giới (trong đó có Việt Nam) quan tâm và mời đào tạo, như Unilever, Ernst and Young, AIA, Prudential Assurance… về những kỹ năng mà Adam Khoo có và truyền đạt qua sách của ông.
- Năm 2008, được ĐH Quốc gia Singapore (NUS) trao tặng danh hiệu doanh nhân trẻ thành đạt và kiệt xuất nhất.
- Là tác giả của nhiều đầu sách bán chạy nhất (như Bí quyết tay trắng thành triệu phú, Tôi tài giỏi - bạn cũng thế, Con cái chúng ta đều giỏi…).
Chính Adam Khoo cũng đặt ra câu hỏi này trong quyển sách anh xuất bản vào năm 1998 (khi còn là SV ngành quản trị kinh doanh Trường ĐH Quốc gia Singapore - NUS) có tựa đề I am gifted, so are you! (tựa đề tiếng Việt:Tôi tài giỏi, bạn cũng thế) khi mở đầu: Có thể nào đứa trẻ ngốc nghếch, đần độn lại trở thành một tài năng sáng chói?
 Và cũng từ thực tế cuộc đời mình, Adam Khoo lần lượt hé mở cho mọi người thấy quá trình khám phá năng lực bản thân - quá trình ấy có sự tiếp sức của những tên tuổi lớn như Tony Buzan - người phát minh sơ đồ tư duy (mind mapping), chủ tịch Tổ chức về não bộ… và Ernest Wong - người thực hành lập trình ngôn ngữ trí tuệ (Neuro-Linguistic Programming), người châu Á đầu tiên nhận giải thưởng Quả táo vàng vì sự cống hiến cho ngành giáo dục do Hiệp hội Lòng tự trọng của California (Mỹ) trao tặng.
Nhưng trên hết là sự đeo bám mục tiêu và khao khát thực hiện ước mơ:trở thành triệu phú trước tuổi 30, kiên trì với suy nghĩ “người khác làm được thì bạn làm được”. Adam cụ thể hóa ước mơ bằng lộ trình rất khoa học khi chọn điểm khởi phát từ việc học: học rất nhẹ nhàng, không cần gồng mình nhưng lại hiệu quả! Adam biết đầu tư khôn ngoan - và cả không khôn ngoan khi ở tuổi 20 - trong các hoạt động tài chính; biết kiếm cả triệu đôla Singapore từ khủng hoảng tài chính Đông Á năm 1997-1998.
Sẽ có rất nhiều điều bạn có thể khám phá từ Adam Khoo - một trong 25 người dưới 40 tuổi giàu nhất của Singapore, qua buổi giao lưu trực tuyến sáng thứ ba 22-9 tại Tuổi Trẻ Online. Bạn có thể chia sẻ với Adam Khoo những khó khăn trong quá trình học tập để có thể “học mà như chơi” nhưng vẫn đạt hiệu quả cao nhất. Bạn có thể cùng Adam Khoo giải mã “chìa khóa đi đến thành công là gì?". Bạn có thể cùng người đàn ông giản dị này chia sẻ những kinh nghiệm trong cả việc nuôi dạy con cái giỏi giang…
Tác giả Adam Khoo và dịch giả Trần Đăng Khoa sẽ tặng 10 độc giả đặt câu hỏi hay nhất của buổi giao lưu trực tuyến quyển sách vừa được NXB Phụ Nữ phát hành tháng 6-2009 có tựa đề Làm chủ tư duy, thay đổi vận mệnh.

Trước khi lên đường đến Việt Nam làm việc trong ba ngày, Adam Khoo đã dành cho Tuổi Trẻ Online cuộc phỏng vấn ngắn:
* Anh muốn nói điều gì với giới trẻ Việt Nam?
- Adam Khoo: Tôi muốn nói một điều với các bạn trẻ Việt Nam: Các bạn đang sống trong thời kỳ có rất nhiều cơ hội lớn, đất nước các bạn đang tăng trưởng rất nhanh, nên nếu biết tận dụng cơ hội, bạn sẽ kiếm được rất nhiều tiền và thành công. Để có thể làm như vậy, bạn phải biết cách tự đào tạo mình, công cụ lớn nhất bạn có là kiến thức và giáo dục. Hãy đọc thật nhiều sách và học từ những quốc gia khác, từ những công ty khác và từ những người khác để thành công.
* Tuy khá bận rộn nhưng anh vẫn nhận lời mời giao lưu trực tuyến, vì sao?
- Tôi cảm thấy rất vui và hân hạnh khi được mời phỏng vấn, vì tôi luôn thích chia sẻ những suy nghĩ và kinh nghiệm của mình với mọi người.
* Những kinh nghiệm gì anh muốn chia sẻ sau đợt khủng hoảng kinh tế vừa rồi?
- Khủng hoảng đến rồi sẽ đi, kể cả bạn đang ở đất nước nào. Khủng hoảng xảy ra sau mỗi 6-7 năm. Nhiều người thường lo sợ khủng hoảng, nghĩ rằng sau khủng hoảng mình sẽ trở nên tệ hại hơn hoặc nghèo hơn. Nhưng nếu bạn nghiên cứu kỹ các nhà kinh doanh thành công nhất, đa số tiền của họ đến từ khủng hoảng, vì trong lúc khủng hoảng, giá nhà đất, giá chứng khoán đều đi xuống. Nên nếu bạn biết cách mua cổ phiếu những công ty tốt, mua những bất động sản tốt với giá thấp, khi thị trường hồi phục bạn sẽ kiếm được rất nhiều tiền.
Cùng lúc đó, khi khủng hoảng, rất nhiều công ty gặp khó khăn, nếu bạn biết cách vận hành doanh nghiệp tốt, bạn có thể mua lại những công ty này hoặc lấy thị phần từ những công ty đó để làm doanh nghiệp mình mạnh hơn. Nói chung, nếu bạn có cách nhìn đúng, suy nghĩ tích cực và biết cách tự đào tạo mình có đủ kiến thức để làm đúng thì sẽ làm được tất cả những điều tôi vừa nói.
BÍCH DẬU
--------------------------------
NỘI DUNG BUỔI GIAO LƯU:
* Anh có cách nào để nhớ từ vựng tiếng Anh dễ dàng nếu chưa biết nhiều từ không? Em học ngành kinh tế nhưng không biết làm sao để tiếp thu kiến thức hiệu quả nhất. Xin anh cho em lời khuyên? (Nam, 20 tuổi, vudinhnam_241289@)
Adam KhooHãy dùng kỹ thuật âm thanh tương tự như trong sách tôi đã viết. Về môn kinh tế, bạn phải hiểu hết những khái niệm phía sau nó, sử dụng sơ đồ tư duy để nhớ và tổ chức hiệu quả.
Adam Khoo trao tặng sách cho anh Dương Thành Truyền - phó TBT báo Tuổi Trẻ
* Anh vui lòng chia sẻ một số kinh nghiệm để hướng suy nghĩ, đam mê vào một việc mà không bị những tác động khác chi phối? (Phạm Minh Khánh, 20 tuổi, minhkhanh_172087@)
- Adam Khoo: Để tập trung vào mục tiêu, chúng ta cần có khả năng quản lý thời gian tốt. Để làm được điều đó, chúng ta cần đặt ra mục tiêu và lên kế hoạch chính xác cho mục tiêu đó.
Ví dụ khi tôi quyết định viết một quyển sách 20 chương, tôi có thể chia ra mỗi tuần viết 1 chương và mỗi ngày viết 5 trang, viết từ 7g-10g sáng. Vậy vấn đề ở đây là quản lý thời gian thật tốt.
* Từ một cậu bé bị đuổi khỏi trường tiểu học do học kém, hôm nay anh là một doanh nhân thành đạt. Trong khoảng thời gian đó, điều gì là động lực để anh vươn đến thành công? (Pham Quoc Long, 22 tuổi, phamquoclong@)
- Adam Khoo: Động lực lớn nhất của tôi là để chứng minh những người khác đã sai, vì có nhiều người trước đây không xem trọng tôi, nói rằng tôi chẳng còn hi vọng gì nên tôi phải chứng minh họ sai, và từ đó tôi quyết tâm sẽ thành công và trở thành triệu phú.


* Em muốn trở thành người thành công nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Em không học giỏi, gia đình lại khó khăn. Xin anh cho em một lời khuyên? (Tran Thi Hong Vui, 20 tuổi, voi_con@)
- Adam Khoo: Tôi nghĩ đầu tiên bạn cần từ bỏ những biện hộ như học không tốt, gia đình khó khăn vì những điều đó sẽ làm bạn nghĩ tiêu cực về bản thân.
Đầu tiên bạn phải học và trang bị bản thân, thứ hai bạn cần tìm việc ở một công ty tốt trong lĩnh vực bạn yêu thích. Bạn vừa làm vừa học cách kinh doanh đồng thời tích lũy kinh nghiệm, tiền bạc. Sau 3-4 năm, khi đã có đủ kinh nghiệm bạn có thể khởi nghiệp.


* Chào Adam Khoo, theo ý ông thì giáo dục rất quan trọng với những người thành công. Tôi đồng ý với ông nhưng cũng có suy nghĩ: mặc dù nhiều người giàu nhất thế giới không học nhiều nhưng rất thành công.

Nhiều người tin là cuộc sống có thể mang lại kinh nghiệm hơn là giáo dục, tôi cũng thấy đúng. Vậy chúng ta có cần học không? (Myhong, 20 tuổi, myhong1605@)
- Adam Khoo: Chuyện học và lấy bằng đại học rất quan trọng để trở nên thành công. Chúng ta đã biết về Bill Gates và ông ấy trở thành tỉ phú, nhưng hãy nhớ trước khi nghỉ học, Bill Gates đã được vào Harvard, có nghĩa là ông ấy học rất nhiều. Và ngay cả khi nghỉ học, ông ấy không ngừng học, mà Bill Gates luôn tự học. Học qua kinh nghiệm rất tốt, nhưng qua sách vở, bạn có thể đi “đường tắt” và học nhanh hơn.
* Khi đọc xong quyển sách Tôi tài giỏi, bạn cũng thế, cháu không thể vận dụng được sơ đồ tư duy vận dụng cả 2 bán cầu não và có 1 nghị lực. Làm thế nào cháu có thể làm tốt được tất cả những điều trên? (Tra Thanh Thao Nhi, 16 tuổi, trathanhthaonhi@)
- Adam Khoo: Bạn nên tham dự khóa học “Tôi tài giỏi”, vì nếu chỉ đọc sách, bạn không có người để huấn luyện bạn và chỉ bạn cách làm đúng.
* Em có ước mơ làm giàu, xin anh truyền đạt cho em những kinh nghiệm, bí quyết làm giàu của anh? (Trương Bá Mạnh Long, 20 tuổi, long.truong89)
- Adam Khoo: Bạn nên học về tiền bạc. Có nhiều cuốn sách viết về vấn đề này. Bạn cũng cần học về tài chính, kinh nghiệm kinh doanh. Bạn có thể bắt đầu làm việc cho các ngân hàng hoặc khởi nghiệp và sau này có thể trở thành nhà đầu tư.
* Anh đã kiên trì theo đuổi ước mơ của mình nhưng có lúc nào anh rơi vào tình trạng mất phương hướng, bất lực trước những khó khăn trong cuộc sống không? Và anh vượt qua điều đó để thành công như thế nào? Cảm ơn anh nhiều, chúc anh luôn hạnh phúc và thành công hơn nữa! (hoangphu, 19 tuổi, cybm_phu@)
- Adam Khoo: Mỗi người trong chúng ta ai cũng đi qua những giai đoạn khó khăn trong cuộc sống, cảm thấy mất phương hướng. Mọi chuyện đều không như ý muốn. Đó là khi cuộc sống thử thách bạn và nhiều người chọn bỏ cuộc.
Tôi cũng muốn bỏ cuộc nhiều lần, nhưng rồi tôi lại đứng dậy, tự lấy lại động lực của mình. Cách tôi làm là lấy nguồn cảm hứng từ những người mà tôi hâm mộ, những người đã vượt qua được khó khăn. Từ đó tôi thấy cuộc sống của mình không quá tệ hại.
Ví dụ như một người đàn ông đã 72 tuổi và bị phá sản, nợ ngân hàng ngập đầu nhưng sau đó tiếp tục đứng dậy và trở thành triệu phú giàu có năm 82 tuổi. Những câu chuyện đó giúp truyền cảm hứng cho tôi để có thể tiếp tục.
* Lúc nhỏ, anh có nghĩ sẽ trở thành một doanh nhân thành đạt như bây giờ? Phương châm sống của anh là gì? (le thanh thao phuong, 19 tuổi, phuongthao220812@)
- Adam Khoo: Khi tôi còn trẻ, tôi không biết làm gì. Nhưng khi 13 tuổi, tôi học được cách đặt mục tiêu. Những người thành công thường có mục tiêu rõ ràng từ khi rất trẻ, tôi đặt mục tiêu trở thành doanh nhân thành đạt. Từ đó tôi đọc nhiều sách về làm giàu.
Phương châm sống của tôi là làm nhiều hơn những gì người khác trông đợi. Có nhiều thứ người khác mong đợi từ mình, trong học tập, trong sự nghiệp… Nếu khi làm hơn người khác mong đợi thì bạn sẽ luôn dẫn đầu.
 * Từ đứa trẻ “cứng đầu”, học kém, bị đuổi khỏi trường tiểu học vì sao anh lại chọn giáo dục là ngành để đầu tư làm giàu? (Lê Hoàng Minh, 24 tuổi, neominh85@)
- Adam Khoo: Khi quyết định đầu tư vào giáo dục, tôi không làm vì tiền. Tôi thật sự tin và đam mê lĩnh vực giáo dục. Khi tôi còn là một học sinh kém, tôi được học về các phương pháp, công thức thành công. Sau đó tôi thành công. Tôi được truyền lửa để chia sẻ những điều này với người khác. Tôi đầu tư vào giáo dục không phải vì tiền mà vì muốn sẻ chia những điều này.
* Tôi có 3 bằng đại học (ngoại ngữ, quản trị kinh doanh, công nghệ thông tin) và 1 bằng lập trình viên quốc tế. Nhưng tôi chỉ xin được việc làm tại 1 siêu thị điện máy với chức vụ IT, lương không quá 3 triệu/tháng. Tôi có cần học nữa không nếu muốn làm giàu? (Vo Quoc Thang, 26 tuổi, P.An Hòa, Q.Ninh Kiều, TP Cần Thơ)
Ảnh T.T.D.

- Adam Khoo: Giáo dục chính quy có thể quan trọng nhưng nó không đủ giúp bạn trở nên thành công và giàu có. Bạn cũng cần phải có kinh nghiệm thực tiễn từ trường đời. Vì thế những gì bạn cần phải làm là tiếp tục tự học bằng những phương pháp không chính quy khác như: đọc sách chỉ cách bắt đầu kinh doanh, cách làm giàu, chẳng hạn như Tay trắng làm triệu phú, Gầy dựng cơ nghiệp bạc tỉ…, tham gia các khóa đào tạo, các hội thảo về làm giàu..
Ngoài ra khi đang làm việc, đó cũng là cách học, đừng nghĩ là mỗi ngày đến làm việc chỉ là làm, mà phải nghĩ đó là học, phải xem xem có thể học được gì từ sếp của mình, hãy xem như mình được trả tiền để học, hãy làm việc thêm cho 1-2 công ty. Nếu bạn đã có đủ kinh nghiệm, bạn có thể bắt đầu công việc kinh doanh riêng. Nếu bạn không đủ tài chính, bạn có thể tìm nhà đầu tư.
 * Em xin hỏi tố chất quan trọng nhất để lãnh đạo hiệu quả là gì? Làm thế nào quản lý tốt thời gian được ạ, vì một người thành đạt thì có không ít việc phải làm trong 1 ngày? (Thúy Vinh, 17 tuổi, thuyvinh_23@)
- Adam Khoo: Có nhiều tố chất quan trọng để lãnh đạo hiệu quả. Trước tiên là phải có một tầm nhìn rõ ràng, đặt ra những mục tiêu thật sự hào hứng và truyền đạt những mục tiêu, tầm nhìn với nhân viên của mình. Sau đó cần làm việc và cùng  nhân viên của mình đạt được những mục tiêu này.
Yếu tố thứ hai là phải nâng cấp những kỹ năng của mình, nhất là kỹ năng giao tiếp, bán hàng, thuyết trình và kỹ năng quản lý. Những kỹ năng này bạn có thể học trong trường hoặc thông qua những kinh nghiệm làm việc.
Để quản lý thời gian tốt, đầu tiên bạn cần có một quyển sổ ghi chép và sắp xếp thời gian. Ví dụ như bản thân tôi, tôi đặt ra mục tiêu cho mình trong 1 năm và viết ra một kế hoạch hoàn chỉnh cho cả năm, trong suốt năm tới từng tháng tôi sẽ làm gì. 
Khi bạn đã có mục tiêu dài hạn, bạn sẽ đặt ra những mục tiêu ngắn hạn. Mỗi tuần vào ngày chủ nhật tôi lên kế hoạch cho tuần sắp tới, chính xác sẽ làm gì trong 7 ngày để phân chia thời gian giữa công việc, hoàn thiện bản thân và cho gia đình.
Quan trọng nhất là đừng phung phí thời gian vào việc xem TV, buôn điện thoại hoặc lang thang trên mạng. Hãy sử dụng thời gian của mình hiệu quả và bạn sẽ có đầy đủ thời gian cần thiết cho mọi việc.     
* Điểm giống nhau trong tư duy của những người thành công là gì? Theo bạn, thành công của bạn có bao nhiêu phần trăm may mắn? Bao nhiêu phần trăm nhờ vào chính tài năng của bạn? Khát vọng thành công phải được hàm dưỡng bằng tư duy nào để cho ra kết quả thành công? (HOANG LONG, 40 tuổi, hoangphanlong@)
- Adam Khoo: Những người thành công có rất nhiều tư duy đúng đắn giống nhau. Tôi có thể chia sẻ vài suy nghĩ như là chịu trách nhiệm về bất kỳ những điều gì xảy ra với họ. Những người không thành công khi không đạt được điều mình muốn thì sẽ đổ lỗi, viện nhiều lý do. Người thành công thì chịu trách nhiệm hoàn toàn. Cách suy nghĩ này cho họ quyền để kiểm soát hoàn toàn những gì xảy ra xung quanh họ.
"Rất khó để nuôi dưỡng một khát vọng mà bạn không thực sự đam mê. Chúng ta bẩm sinh đều có những đam mê riêng, như tôi đầu tư vào thị trường chứng khoán và điều này đến từ chính tính cách và bản thân tôi.
Tiger Woods sẽ thất bại trong chứng khoán và tôi cũng sẽ không thành công khi chơi golf. Hãy tìm điều gì đó mà bạn thật đam mê và làm hết sức mình"  Adam Khoo
Đối với tôi, may mắn đơn thuần trong sự thành công là rất ít bởi vì tôi tin rằng những may mắn giúp chúng ta thành công đều có thể tạo ra được. Tôi có một công thức là “may mắn = cơ hội + chuẩn bị + hành động”. Cơ hội có rất nhiều ở mọi nơi, hãy không ngừng tìm kiếm. Ví dụ tôi tìm được những đối tác tin cậy ở Việt Nam, cũng như đến Việt Nam là một cơ hội. Để đảm bảo mọi việc thành công, tôi phải chuẩn bị và nghiên cứu rất nhiều về Việt Nam.
Tôi có thể ngồi ở đây chia sẻ với các bạn trực tuyến là do tôi cũng như các đồng nghiệp cùng hành động. Điều tôi muốn nhấn mạnh ở đây là cơ hội luôn có xung quanh ta, hãy không ngừng tìm kiếm, chuẩn bị thật kỹ bằng cách không ngừng học tập và hành động thật nhanh.
Về câu hỏi cuối cùng của bạn, thật sự là rất khó để nuôi dưỡng một khát vọng mà bạn không thực sự đam mê. Chúng ta bẩm sinh đều có những đam mê riêng, như tôi là đầu tư trong thị trường chứng khoán, và điều này đến từ chính tính cách và bản thân tôi. Tiger Woods sẽ thất bại trong chứng khoán và tôi cũng sẽ không thành công khi chơi golf. Hãy tìm điều gì đó mà bạn thật đam mê và làm hết sức mình.  
* Thưa anh, làm thế nào để vượt qua được nỗi sợ hãi khi bắt đầu nghĩ tới khởi nghiệp? Kinh nghiệm anh dùng để vượt qua nỗi sợ thất bại trong lần khởi nghiệp đầu tiên là gì, anh có thể chia sẻ được không? (Phan, 29 tuổi, Phanblogs@)
- Adam Khoo: Cách tôi vượt qua nỗi sợ hãi là chuẩn bị kỹ lưỡng. Trước khi tôi bắt đầu kinh doanh hay đầu tư, tôi nghiên cứu, đọc sách, báo rất nhiều về nó, tôi nghiên cứu cách làm kinh doanh và xem cách người khác làm điều đó. Tôi học hết sức và tôi lên kế hoạch. Sau đó, tôi tự tin hơn để có thể vượt qua nỗi sợ hãi.
* Chào anh Adam, anh đã làm gì để vượt qua những lúc học tập một mình, cảm thấy buồn chán để tiếp tục theo đuổi mục tiêu của mình? Chân thành cảm ơn anh. (Phát, 23 tuổi tuổi, laphat@gmail.com)
- Adam Khoo: Bạn có thể sử dụng những phương pháp học tập để làm việc học trở nên thú vị hơn. Bộ não của chúng ta thích màu sắc, hình ảnh, hoạt động và tưởng tượng.
Bạn có thể sử dụng sơ đồ tư duy (mind mapping) để vận dụng việc này. Bạn có thể vẽ những hình ảnh vui nhộn, sử dụng những phương pháp ghi nhớ sáng tạo bằng cách tạo ra những liên kết não bộ thông qua những gắn kết với những điều hài hước, hóm hỉnh.
Bạn hãy làm cho việc học trở thành một trò chơi, một cuộc phiêu lưu để tạo sự hứng khởi cho mình. Và trong những quyển sách và khóa học của tôi, tôi có chia sẻ rất nhiều về những phương pháp thú vị này.
* Nếu bây giờ Adam Khoo phá sản, trong tay bạn chỉ có 100 USD để phát triển sự nghiệp thì bạn sẽ làm điều gì, đầu tư vào lĩnh vực nào? (Đặng Bá Vũ, 21 tuổi, hoangtungheo156@)
- Adam Khoo: Nếu tôi bị phá sản, tôi sẽ vẫn kinh doanh lại về giáo dục và đào tạo, bởi vì tôi hiểu rất rõ về lĩnh vực này. Tôi có thể diễn thuyết và huấn luyện rất tốt, tôi cũng còn rất nhiều mối quan hệ kinh doanh trong lĩnh vực này, đó là tài sản vô giá không bao giờ mất đi được. Do vậy, tôi tin mình sẽ lại thành công khi tiếp tục đầu tư vào lĩnh vực giáo dục. Thậm chí có thể tôi không cần phải bỏ ra 100 USD để phát triển lại sự nghiệp của mình.
* Tôi có con trai tuổi 15 đang học lớp 10. Cháu đã đọc quyển sách Tôi tài giỏi, bạn cũng thế, cháu rất thích quyển sách này nhưng kết quả học tập vẫn chưa cải thiện hơn, tôi cần lời khuyên từ anh. Chân thành cảm ơn. (Trương Quang Đạt, 44 tuổi, bstruongquangdat@yahoo.com)
- Adam Khoo: Nếu chỉ đọc sách và thu thập những phương pháp học tập mà không áp dụng thì con bạn sẽ không thấy được kết quả. Con bạn cần động lực để thật sự sử dụng những phương pháp này. Vì nếu không sử dụng, không hành động thì sẽ không thấy được kết quả cần thiết. Ngoài ra con bạn có thể tham gia khóa học "Tôi tài giỏi!" của tôi.
Trong khóa học này, con bạn sẽ có những huấn luyện viên để dẫn dắt, hướng dẫn vận dụng những phương pháp học tập, cũng như tạo động lực cần thiết. Họ cũng có thể giúp để trả lời những thắc mắc, dẫn dắt cho đến khi con bạn thật sự thành công.
* Trên thế giới, hầu hết những người có tên tuổi thành công trong lĩnh vực kinh doanh và nhanh chóng trở thành triệu phú hay tỉ phú đều là nam giới. Theo anh thì giữa nam và nữ có sự khác biệt gì? Anh có lời khuyên gì cho nữ giới hay không? (Nguyễn Thị Thảo Trinh, 19 tuổi, muphuthuy_daden)
- Adam Khoo: Thật ra thì phụ nữ thông minh hơn nam giới, khoa học đã chứng minh điều đó. Vì vậy họ có nhiều lợi thế hơn phái mạnh, nên đó chỉ là lựa chọn cách sống và phụ thuộc vào văn hóa.
Với nhiều nền văn hóa, phụ nữ quyết định ở nhà và chăm lo cho con cái. Vì thế đó là lựa chọn của họ. Nếu vợ tôi muốn, cô ấy có thể làm kinh doanh giỏi hơn tôi, nhưng cô ấy đã chọn ở nhà.
Lời khuyên của tôi là: đừng nghĩ rằng chỉ vì bạn là nữ thì không làm được những gì nam giới làm. Hãy nhìn Hillary Clinton và công ty đầu tư lớn nhất ở Singapore điều hành bởi một phụ nữ: Ho Ching, và còn nhiều nữa. Vậy bạn hãy tìm kiếm những hình mẫu để noi theo và bạn sẽ trở nên thành công. 
* Tôi chưa có bằng đại học nhưng tôi có đủ tiền để du học (tôi chưa có nhiều kiến thức về kinh doanh), nhưng nếu là ông, ông sẽ đầu tư vào việc đi học hay đầu tư kinh doanh? Theo ông, đâu là sự lựa chọn tốt nhất? (phan tuan anh, 31 tuổi, phantanh1978@)
- Adam Khoo: Lời khuyên của tôi là hãy đầu tư cho bản thân mình trước. Bạn có thể đầu tư vào kinh doanh bất kỳ thời điểm nào trong tương lai. Nhưng hiện giờ bạn còn trẻ, hãy ưu tiên phát triển bản thân mình vì bạn còn có khả năng học rất nhanh.
Và việc bạn phát triển bản thân mình càng tốt thì bạn sẽ càng được trang bị kỹ hơn để thành công sau này.
* Bạn đã khởi nghiệp kinh doanh với số vốn trong tay là bao nhiêu? (Trần Huy Hiển, 30 tuổi, tranhuyhien@)
- Adam Khoo: Tôi bắt đầu kinh doanh bằng việc mở một sàn nhảy tại nhà với số vốn 200 USD. Sau đó tôi tiết kiệm tiền và tái đầu tư.
* Trong cách suy nghĩ của người thành công theo như anh nói họ luôn muốn thành công, họ bắt buộc phải thành công, họ sẵn sàng làm bất cứ điều gì để thành công và họ chịu trách nhiệm cho những gì xảy ra.
Vậy câu hỏi em muốn đặt ra ở đây là: Để thành công ta có cần phải có tham vọng không, thành công và tham vọng có đi đôi với nhau không? Nếu không hãy chỉ giúp em sự mong muốn thành công và tham vọng giống và khác nhau ở điểm nào? (Phan Vĩnh Thiện, 22 tuổi, Thien.phan@)
- Adam Khoo: Tham vọng thật ra là 1 mục tiêu, và tất nhiên tham vọng phải đi chung với thành công, vì nếu không có mục tiêu thì làm sao có thể thành công được. Thành công là đang tiến đến mục tiêu mình đặt ra, nên nếu không có mục tiêu thì không thành công được.
*Anh định nghĩa như thế nào về hai chữ "thành công"? (đoàn văn vương, 23 tuổi)
- Adam Khoo: Định nghĩa thành công của tôi là quá trình liên tục vươn lên để đạt được mục tiêu mà tôi đặt ra trong đời: mục tiêu về gia đình, sự nghiệp, tài chính và sức khỏe.
Thành công không phải là cái đích bạn đạt được, mà nó là một quá trình, và nếu bạn tiếp tục vươn lên, tiến tới thì bạn đang thành công rồi. Bên cạnh đó, hãy luôn hạnh phúc và biết ơn vì những gì bạn có.
* Xin anh chia sẻ kinh nghiệm đọc sách của anh? Với những người dù thích đọc sách nhưng không duy trì được thói quen đọc sách và không đủ kiên nhẫn đọc hết một quyển sách như tôi, tôi nên đọc cách nào cho hiệu quả? (Nguyễn Thành Tâm, 26 tuổi, lethanhtam1982_vl@)
- Adam Khoo: Đầu tiên, bạn hãy xem mục lục cuốn sách để có thể hình dung chung về cuốn sách. Bạn không cần đọc hết cuốn sách mà chỉ cần đọc những phần bạn yêu thích. Có thể bạn chán đọc vì bạn đang đọc những cuốn sách chưa hay.
 * Có nên lập kế hoạch cho thời gian ngày không, tại vì em thấy khi lập thời gian tuần, tháng, quý, năm.. thì rất tốt, tạo cho mình một định hướng, một trách nhiệm trong công việc, nhưng lập kế hoạch cho thời gian ngày thì hầu như không thực hiện được vì có vẻ không được linh động (Hoàng, 20 tuổi, hoangbk_07@)
- Adam Khoo: Bạn vẫn nên lập kế hoạch cho mình từng ngày, vì sau khi bạn có kế hoạch rồi thì bạn vẫn có những linh động cần thiết. Nhiều người cứ nghĩ rằng họ không thể điều chỉnh kế hoạch của mình sau khi đã viết xuống.
Bạn có thể điều chỉnh cho phù hợp nhất tùy theo tình hình. Ví dụ như bạn lên kế hoạch cho một việc trong vòng hai tiếng, và lúc đó bạn thấy cần nhiều thời gian hơn, hãy linh động để điều chỉnh. Đó là lựa chọn của bạn để có thể linh hoạt trong cuộc sống của mình.
* Em đang rất chán nản công việc, chán nản bản thân dù em không phải là người không có khả năng. Em không xác định được ước mơ của mình và sợ cảm giác đang đánh mất dần tuổi trẻ. Em muốn sống có ý nghĩa hơn. Xin anh cho em vài lời khuyên? (Trần Thị Trúc Hà, 22 tuổi, kemsusu87@)
- Adam Khoo: Bạn cần ngồi lại và xác định bạn yêu thích những gì: làm việc với mọi người, diễn thuyết, kinh doanh hay thích làm việc với máy tính. Hãy liệt kê những điều bạn thích làm, những sở thích của bạn, thế mạnh của bạn là vẽ, viết lách hay giao tiếp...
Nếu bạn hiểu rõ hết những điều này, hãy tìm những công việc có cả hai yếu tố: sở thích và thế mạnh. Cũng như tôi, tôi thích đem niềm vui đến cho mọi người và tôi quyết định trở thành một diễn giả.
* Chào anh, em hiện là SV năm 1 khoa toán-tin, em muốn trở thành một triệu phú ở tuổi 26 như anh có được không? Nếu được thì ngoài chuyện học ra thì em cần phải làm gì và làm thế nào để thành công? (minhquan, 19 tuổi, clearsighted_king2412@)
- Adam Khoo: Một trong những điều quan trọng nhất để có thể giàu có là có khả năng bán hàng, không chỉ là hàng hóa mà còn là khả năng, ý tưởng của chính bạn. Bạn còn rất trẻ, bạn có thể tìm một công việc có thể giúp mình phát triển khả năng giao tiếp, bán hàng và giới thiệu sản phẩm, ý tưởng của mình.
Những kỹ năng bạn tích lũy được sẽ giúp bạn rất nhiều trong tương lai khi bạn phải thể hiện khả năng của mình trước các đối tác kinh doanh, thuyết phục người khác tin vào những ý tưởng, mô hình kinh doanh của bạn. Bên cạnh đó, bạn còn có thể để dành một ít vốn để tự kinh doanh sau này.
* Xin chào chú Adam Khoo. Cháu đã đọc cuốn Tôi tài giỏi, bạn cũng thế! của chú. Trong đấy cháu được học rất nhiều, nhưng chú có nói là lúc chú bắt đầu có phương pháp học tập đúng đắn là khoảng 13 tuổi nhưng bây giờ cháu đã 18 tuổi rồi, liệu có quá trễ và sẽ không bắt kịp các bạn cùng tuổi không? Mong chú sẽ trả lời cháu. Cháu đã muốn hỏi chú câu hỏi này từ lúc mình mới mua cuốn sách này về... (Lê Ngô Đăng Khoa, 18 tuổi, boy8x_vanus@)
- Adam Khoo: Không bao giờ là quá trễ để bắt đầu trang bị kiến thức cho bản thân mình và để tập trung vào học thức. Có rất nhiều người đến khóa học của tôi khi đã 40, 50 tuổi. Họ đển vì họ muốn tạo ra những thay đổi cho bản thân, để học hỏi những điều mới và họ thật sự vẫn có thể đạt được thành công mặc dù bắt đầu rất trễ.
Bạn có thể tìm được nhiều ví dụ về việc này, như đại tá Sanders bắt đầu mọi thứ vào năm 65 tuổi và hoàn toàn khánh kiệt. Nhưng ông ta vẫn có thể tạo dựng một thương hiệu KFC cực kỳ thành công ngày nay.
* Anh có thể đầu tư vào lĩnh vực giáo dục tại Việt Nam không? Ví dụ như mở trường trung học, đại học... (Nga, 26 tuổi, mycamy03@yahoo.com)
- Adam Khoo: Vâng, tôi có dự định đầu tư vào lĩnh vực giáo dục tại VN trong tương lai.
* Thưa ông Adam Khoo, những người trẻ tuổi thiếu kinh nghiệm làm thế nào để giao lưu và học hỏi từ kinh nghiệm của những người thành công đi trước? (Nguyễn, 25 tuổi, tieubot@)
- Adam Khoo: Quan trọng là bạn dám dũng cảm để hỏi họ. Theo kinh nghiệm của tôi, những người thành công thường rất muốn chia sẻ những kinh nghiệm của mình với thế hệ đi sau.
Thường thì mọi người sợ rằng khi tiếp cận những người này có thể sẽ bị từ chối, có thể bị chửi mắng. Nhưng nếu có như vậy cũng không quan trọng, chủ yếu là bạn đã cố gắng hết sức mình. Nếu bạn không thử bạn sẽ không bao giờ biết được mình có thể làm được không!
* Tôi đang khởi nghiệp kinh doanh về lĩnh vực tuyển dụng nhân lực trực tuyến. Nhà cung cấp của chúng tôi là các trường đại học, khách hàng là các doanh nghiệp. Tôi phải làm sao để tiếp cận khách hàng khi tôi chỉ là một sinh viên? (Lê Như Ý, 22 tuổi, lenhuy.bk@)
- Adam Khoo: Khi là sinh viên, tôi đi bán văn phòng phẩm, mở sàn nhảy tại nhà và đi đào tạo cho các công ty. Nếu có ai đó nói bạn quá trẻ, bạn hãy cứ tin tưởng vào bản thân, đừng quan tâm đến những gì người khác nghĩ.
Vấn đề không phải là bạn trẻ thế nào mà là bạn nói những gì, bạn gây ấn tượng với khách hàng bằng khả năng của mình ra sao. Bạn trẻ nhưng bạn có thể học hỏi được nhiều điều bằng cách đặt câu hỏi với mọi người. Có người sẽ cho bạn cơ hội, có người sẽ từ chối, nhưng bạn đừng bao giờ đánh mất niềm tin vào bản thân.
* Tôi đã đọc được các sách của anh viết và tôi cũng rất tâm đắc, nhưng khi vận dụng vào thực tế tôi đang lúng túng. Xin hỏi anh phương pháp nào để giúp con trai 17 tuổi thấy được trách nhiệm của bản thân và chủ động trong học tập, không lười biếng? (Hoang Minh Luan, 44 tuổi, luan_minh20082000@)
- Adam Khoo: Thay vì bạn nói con bạn phải làm chính xác cái này, chính xác cái kia, bạn hãy cũng con bạn ngồi xuống để đặt ra những mục tiêu của con. Lý do là bạn càng ép buộc, càng nói con bạn phải làm theo ý bạn thì con bạn sẽ càng chống đối, hoặc ngược lại sẽ ỷ lại vào bạn. 
Khi bạn cùng con đặt ra những mục tiêu, hãy lập kế hoạch để đạt được những mục tiêu này và đây là kế hoạch con bạn sẽ thực hiên.
Từ đó, bạn đưa ra những luật lệ, những chuẩn mực cần thiết. Nếu con bạn có thể hoàn thành mục tiêu thì bạn sẽ cho con mình những quyền lợi, những ưu tiên nhất định và ngược lại.
* Ngoài nỗ lực của bản thân, anh có sự tiếp sức nào từ gia đình, bạn bè không? Khi lập nghiệp, anh có nguồn vốn đầu tư từ gia đình không? (Dương Trường Sơn, 28 tuổi, anhthuong1982@yahoo.com)
- Adam Khoo: Những người bạn của tôi giúp đỡ tôi khi khởi nghiệp, nhưng không phải về tiền bạc mà là sự hỗ trợ kinh doanh. Tôi không yêu cầu sự giúp đỡ từ gia đình.
* Qua Tuổi Trẻ tôi được biết sơ lược về tên tuổi của anh, cũng như những thành công mà anh đạt được hôm nay trong bối cảnh khủng hoảng kinh tế toàn cầu.
Vậy xin hỏi anh bí quyết nào giúp anh đứng vững và thành công bền vững trong điều kiện khó khăn nhất của nền kinh tế? Rất mong nhận được sự chia sẻ của anh. Xin chào và kính chúc sức khỏe! (Phc Minh, 29 tuổi, vangtrau10@)
- Adam Khoo: Bí quyết đó là biết cách để quản lý tốt tiền bạc của bạn. Đầu tiên là bạn không được mắc nợ, đừng mượn tiền để mua sắm, tôi không bao giờ để mắc nợ.
Lý do người khác “tiêu” là do họ mượn tiền và họ không thể thanh toán, họ mắc nợ. Hãy chắc chắn rằng bạn đã để dành tiền lúc dư dả để có đủ tiền trong ngân hàng.
Vì thế khi khủng hoảng kinh tế, bạn vẫn có thể tự giúp mình, và bạn có tiền để đầu tư khi giá cổ phiếu hạ thấp. Hãy làm cho mình an toàn về tài chính, nếu bạn tiêu xài hoang phí, bạn sẽ phá sản trong cơn khủng hoảng.
 * Xin cho biết: nghệ thuật sống của anh ra sao khi giải quyết những khó khăn xung quanh môi trường làm việc cạnh tranh gay gắt? Trong sự nghiệp đi đến thành công như hôm nay, anh phải hi sinh điều gì to lớn nhất? Trân trọng cám ơn (lê quang khắc nhu, 25 tuổi, khac_nhu@)
- Adam Khoo: Đối với tôi, khó khăn trong cuộc sống đó là những cơ hội tiềm ẩn, là những điều tốt đẹp. Tôi thấy được đây là những cơ hội tốt, những bài học quý giá. Nếu có sai lầm, tôi cũng không cảm thấy tệ hại mà luôn nghĩ rằng mình đã có một bài học tốt. Hơn nữa tôi có một niềm tin mãnh liệt rằng mọi vấn đề, mọi khó khăn đều có cách giải quyết.
Về việc phải hi sinh, nhiều người nghĩ rằng để thành công bạn phải hi sinh một điều gì đó. Nhiều người nghĩ tôi phải hi sinh rất nhiều thứ, hi sinh những thời gian vui vẻ khi bạn bè tôi đi mua sắm, đi du lịch trong khi tôi luôn làm việc. Nhưng đối với tôi, tôi luôn hứng thú với công việc, luôn yêu thích những việc mình làm. 
Và tôi cũng biết rằng người thành công họ không cảm thấy hi sinh khi làm việc. Họ cảm thấy công việc luôn thú vị và hứng thú với công việc của mình. Nếu một người nào đó nghĩ rằng họ phải hi sinh gì đó cho công việc thì họ sẽ không bao giờ làm hết sức mình để thành công.
* Anh đánh giá như thế nào về thời cơ (hay còn gọi là cơ hội)? Bằng những kinh nghiệm của bản thân, anh có thể chia sẻ cho các bạn trẻ Việt Nam làm thế nào để kiếm tìm hoặc tận dụng tốt thời cơ của mình không? Cám ơn anh! (Hà Kiều My, 20 tuổi, hakieumy@gmail.com)
- Adam Khoo: Mọi người thường than thở là mình không có cơ hội. Thật ra không phải vậy, đó là họ không biết làm sao để tìm ra chúng. Trong cuộc sống, cơ hội không bao giờ thể hiện rõ ràng, mà luôn được ẩn sau những vấn đề của cuộc sống. Nói một cách khác, những vấn đề chúng ta gặp là những cơ hội.
Ví dụ như khi tôi còn đi học, tôi thấy bạn bè mình thích đi sàn nhảy nhưng lại không thể đi được vì không đủ tuổi. Tôi coi đó là cơ hội, tôi tổ chức một sàn nhảy tại nhà dành cho đối tượng học sinh và kiếm thêm thu nhập từ đó. Hãy tìm kiếm những vấn đề xung quanh bạn và tìm ra những giải pháp thích hợp, bạn đã tự tạo ra cơ hội cho chính mình. Xung quanh bạn có càng nhiều vấn đề, nghĩa là bạn đang có rất nhiều cơ hội.

* Bí quyết gì giúp anh thành công? Anh đã, đang và sẽ làm gì để giúp những người đi sau thành công như mình? Anh đã tìm được một nửa của mình chưa? Anh làm gì để giữ được hạnh phúc gia đình? (Quốc Thành, 29 tuổi, tinhban_kp2002@)
- Adam Khoo: Tôi đã tìm được một nửa của mình. Những bí quyết của tôi để gìn giữ hạnh phúc gia đình là: chịu đựng (cười), dành thời gian cho gia đình. Giao tiếp trong gia đình là một vấn đề rất quan trọng. Trong gia đình sẽ không tránh khỏi tranh cãi, bất đồng nhưng vấn đề quan trọng là bạn biết cách nói chuyện, tôn trọng quan điểm của người bạn đời và thấu hiểu trước khi bạn bày tỏ điều gì đó.
Để có thể tận dụng tốt cơ hội của mình thì bạn phải luôn chuẩn bị thật tốt. Hãy chắc rằng bạn luôn đầu tư cho bản thân, trang bị cho mình những kỹ năng cần thiết như kỹ năng bán hàng, quản lý tiền bạc, con người… Nếu bạn không có được những kỹ năng cần thiết khi một cơ hội đến, sẽ rất khó cho bạn có thể tận dụng tối đa cơ hội đó.  
* Tôi là Gina, Tôi vừa kết thúc khóa học thạc sĩ ở Singapore và tôi mong muốn được làm việc tại Singapore để có thêm kinh nghiệm về marketing. Vì vậy ông có thể cho tôi cơ hội được làm việc ở công ty của ông hay không? Gina (Ngoc Khanh, 28 tuổi, ayriver@)
- Adam Khoo: Bạn có thể gởi CV của bạn về email của công ty tôi tạiinfo@akltg.com
* Mình cũng học không giỏi, lại ham chơi. Song chưa có kỳ thi nào mình không đậu dù đậu không cao. Mình cũng tự tin đeo đuổi những ước mơ của mình nhưng khi gần đến đích, mình lại bỏ cuộc vì thấy rủi ro, thất bại nhiều hơn thành công. Bạn có bí quyết nào chia sẻ cho mọi người về vấn đề này? (Tommy Long, 33 tuổi, dragonschatz@)
- Adam Khoo: Rất tốt khi bạn nhận ra thói quen này của bạn. Điều cần làm bây giờ là hãy phá vỡ thói quen ấy. Người duy nhất làm được điều này chính là bạn. Vậy thì bạn hãy làm ngay đi!
* Anh tâm đắc với quyển sách nào, có quyền nào là kim chỉ nam để anh vận dụng rất lâu không? Chúc anh thành công và hạnh phúc mãi mãi. Chúc anh giúp cho nhiều người thành công và hạnh phúc hơn (Vân Anh, 31 tuổi, n_v_anh2003@)
- Adam Khoo: Quyển sách mà tôi tâm đắc nhất và dùng như kim chỉ nam cho công việc của mình là “Unlimited power” (Sức mạnh vô tận) của tác giả Anthony Robbins.
* Một trong những điều tôi  quan tâm nhất là tôi thật sự đam mê gì? Thế mạnh của tôi là gì? Ông có khuyên tôi nên nghỉ công việc lương cao hiện tại để tìm kiếm những công việc khác mà tôi nghĩ là có thể mình sẽ làm tốt? Cảm ơn ông rất nhiều về buổi nói chuyện. (Bin, 24 tuổi,  vp_1_2003binh@)
- Adam KhooĐể biết được niềm đam mê của bạn là gì, bạn có thể hỏi mình những câu hỏi này. Hãy tưởng tượng bạn có 10 triệu đôla, bạn không cần làm việc nữa, bạn sẽ làm gì với cuộc sống của mình. Bạn sẽ làm gì kể cả khi không được trả lương? Bạn sẽ làm gì bởi vì mình yêu thích chuyện đó? Bạn hãy liên tục hỏi mình những câu hỏi này và bạn sẽ tìm ra được niềm đam mê của mình.
Ngoài ra, có thể bạn chưa tìm hiểu hết về những ngành kinh doanh, những nghề nghiệp khác nhau. Bạn có thể lên mạng để nghiên cứu về những ngành nghề khác nhau, bộc lộ bản thân mình nhiều hơn. Khi đó bạn sẽ có thể nhận ra rằng mình thích việc này, việc kia.
Còn về thế mạnh của mình, bạn có thể nhìn lại những việc bạn đã làm rất tốt trong quá khứ. Nếu chưa có thì hãy bắt đầu thể hiện và bộc lộ bản thân mình nhiều hơn.
Nếu bạn đang đi làm, có thể khám phá nhiều công việc khác nhau, kể cả công việc hiện tại, bạn cũng có thể để mình làm nhiều thứ khác nhau, và từ đó sẽ thấy mình mạnh ở điểm nào. Nếu bạn chỉ làm cùng một việc suốt thì bạn chỉ giỏi về việc đó mà thôi.
Bạn có thể chuyển công việc của mình, nhưng không phải ngay lập tức, bạn cần lên kế hoạch rõ ràng. Nếu công việc hiện tại bạn cảm thấy không yêu thích, hoặc lương không đủ, bạn hãy bắt đầu nhìn ra bên ngoài và chuẩn bị sẵn sàng cho bản thân mình.
Bên cạnh đó bạn cũng nên bắt đầu dành dụm tiền bạc, vốn liếng. Khi bạn nghỉ công việc cũ mà chưa có việc mới, bạn cũng có thể sống sót một thời gian. Và hiện tại bạn cũng có thể bắt đầu đầu tích lũy kinh nghiệm, nâng cao kỹ năng và bắt đầu lùng việc mới, đi phỏng vấn nhiều chỗ khác nhau để khi tìm được công việc phù hợp bạn sẽ đổi việc ngay lập tức.
 * Anh đã đạt được mục tiêu là trở thành triệu phú. Mục tiêu kế tiếp của anh là gì? (Thùy Trang, 50 tuổi, tranggiang@)
- Adam Khoo: Tôi có nhiều mục tiêu: viết thêm nhiều cuốn sách nữa, một năm có thể viết hai cuốn, diễn thuyết trước nhiều người ở nhiều nước hơn, giúp các con của tôi vui và thành công trong cuộc sống.
* Ai là người ảnh hưởng đến cuộc đời anh nhiều nhất và ai là thần tượng của anh? (Trần Ngọc Dung, 22 tuổi, khoai_tay2011@)
- Adam Khoo: Đó là Anthony Robbins và Warren Buffett.
* Xin chào Adam, tôi muốn nói lời chào mừng ông đến VN. Tôi hi vọng ông và Patrick Cheo (CEO của Tập đoàn AKLTG - tập đoàn giáo dục do Adam Khoo sáng lập). Tôi có hai câu hỏi cho ông: 1. Công ty của ông có những chính sách cho người khó khăn mà họ muốn theo đuổi những khóa học của ông không, ví dụ như là học bổng?
 2. Mọi người nghĩ rằng ông là thiên tài và rất tài năng. Nhưng xin hỏi là ông có những điểm yếu mà ông không thể khắc phục hết được? Cảm ơn ông đã trả lời những câu hỏi của tôi. Tôi muốn được chia sẻ với ông một trong những mục tiêu của tôi. Tôi sẽ đến Singapore và tham gia khóa học của ông trong 2 năm tới. Tôi tin là mình có thể làm được.  (Trinh, 20 tuổi, trinhphi81@)
- Adam Khoo: Ở Việt Nam, cho dù tập đoàn chúng tôi đang trong giai đoạn cùng với TGM Corporation, là đối tác của chúng tôi, thâm nhập thị trường, phát triển nhanh chóng và dần đi vào ổn định, TGM (http://www.tgm.vn/) vẫn rất quan tâm đến việc hỗ trợ trẻ em kém may mắn (như các em mồ côi…) thông qua việc tặng sách và các khóa học hoàn toàn miễn phí.
Ngoài ra, TGM cũng có chương trình hỗ trợ trả góp cho học viên với điều kiện đơn giản. Tại Singapore khi đến trường học chúng tôi cũng có chương trình giảm giá cho học sinh nghèo.
Điểm yếu của tôi là: không biết nấu ăn, không biết nhảy. Tất cả chúng ta đều có điểm mạnh và điểm yếu. Tôi có thể tài năng ở lĩnh vực này, nhưng nếu bạn hỏi tôi cách lập trình máy tính, tôi chả biết gì cả, nếu bắt tôi làm kỹ sư thì tôi sẽ giống thằng ngốc, có rất nhiều việc tôi không giỏi vì tôi không tập trung xây dựng kỹ năng trong lĩnh vực đó, cho nên bạn cần tập trung rèn luyện kỹ năng trong lĩnh vực mình thích.
* Tôi và con trai 12 tuổi của mình đang bắt đầu những ước mơ bằng cuốn Tôi tài giỏi, bạn cũng thế. Cũng giống như anh cách đây 22 năm, có rất nhiều suy nghĩ và thói quen chúng tôi phải thay đổi. Bước đầu bao giờ cũng là bước khó khăn nhất. Anh có thể chia sẻ thứ tự những việc anh đã làm ngay sau khóa học "Thiếu niên siêu đẳng" và bắt đầu từ khi nào anh cảm thấy "Tôi tài giỏi"? (Phí Thị Mai Chi, 36 tuổi, maichi1974@)
- Adam Khoo: Sau khi tôi tham gia khóa học “Thiếu niên siêu đẳng”, tôi về nhà và áp dụng những gì mình học ngay lập tức.
Tôi còn nhớ tôi bỏ cả ngày để vẽ sơ đồ tư duy cho tất cả các quyển sách giáo khoa của tôi, từng chương một. Thậm chí, những sơ đồ tư duy mà tôi vẽ chưa tốt, tôi vứt bỏ đi và vẽ lại cho đến khi mình thật sự hài lòng.
Ngay sau khóa học, tôi thật sự tin mình là một con người tài giỏi, và việc tôi phải làm là phải chứng tỏ cho mọi người thấy mình thật sự tài giỏi, bằng cách là hành động ngay, áp dụng ngay những gì mình đã học.
 * Trên con đường sự nghiệp của mình, dù được lập trình khá chi tiết, có khi nào ông không làm được những gì ông đã định trước? Những khi nản lòng, ông làm thế nào để vượt qua và giữ vững quyết tâm? (thuphuong, 19 tuổi, phamphuongnh10@)
- Adam Khoo: Rất nhiều lần tôi không làm được những điều tôi dự định vì không phải lúc nào cuộc sống cũng như ý mình. Những khi chán nản, tôi đọc những cuốn sách tạo cảm hứng, động lực cho tôi, đọc những email người khác cảm ơn tôi, nhớ lại những thành công tôi đã đạt được và xem những bộ phim tạo cảm hứng cho tôi.
* Thực hiện ước mơ có phải là điều quá khó? Tuổi 20 không ước mơ gì thì thật lãng phí nhưng nếu mơ ước không có nền tảng thì dễ làm người ta thất vọng? Vậy mơ ước thế nào cho vừa với sức mình? Anh nghĩ sao nếu một người muốn thành công mà không có gia đình là những người nổi tiếng - hoặc nhiều tiền? (một bạn đọc)
- Adam Khoo: Rất nhiều người sợ đặt ra ước mơ to lớn vì họ sợ thất bại, thất vọng. Vì nỗi sợ này, họ không dám làm gì cả, không dám đặt mục tiêu gì, và kết quả là không đạt được gì. Khi bạn đặt mục tiêu, không có gì đảm bảo bạn sẽ được nó, nhưng ngay cả lúc đó, chỉ việc bạn luôn cố gắng đạt được nó, bạn sẽ có kết cục tốt hơn rất nhiều so với những người không đặt mục tiêu bao giờ.
Chủ yếu là cách bạn định nghĩa thành công, thành công không phải là đạt được mục tiêu, thành công là luôn tiến càng gần mục tiêu càng tốt. Ví dụ: khi tôi viết cuốn sách “Tôi tài giỏi, bạn cũng thế”, tôi đặt mục tiêu là bán được 1 triệu quyển trong 5 năm, và tôi chỉ bán được 50.000 quyển, thua rất xa mục tiêu ban đầu, nhưng dù chỉ bán được 50.000 quyển tôi vẫn thấy vui và hài lòng với mình, vì ít nhất tôi đã bán được đến 50.000 quyển sách và trở thành tác giả sách bán chạy nhất, tốt hơn rất nhiều so với những người chưa bao giờ bán được quyển sách nào.
Ước mơ thực tế hay không tùy thuộc bạn định nghĩa thực tế là gì. Một mục tiêu không thực tế khi bạn không tìm phương pháp đúng hoặc không chịu hành động, nhưng nếu bạn quyết tâm làm, những thứ không thực tế với người khác có thể trở thành thực tế với bạn.
Ví dụ Tiger Woods muốn trở thành người chơi golf giỏi nhất, lúc đó cực kỳ không thực tế, vì người da đen không được chơi golf tại Mỹ khi đó, nhưng điều đó đã thành sự thật, Tiger Woods đã thành người chơi golf giỏi nhất thế giới.
Anh em nhà Wright khi định sáng chế máy bay, mọi người đều bảo không thực tế, nhưng họ đã làm được. Nếu bạn cứ nghĩ đó là thực tế thì nó sẽ thành sự thật. Những người thay đổi thế giới đều biến những gì không thực tế thành thực tế, biến cái không thể thành có thể.
Đừng tự cho phép mình đổ thừa lý do không tiền, không quyền, đừng làm vậy. Đúng là sẽ khó khăn hơn nhưng sẽ luôn có cách, có những người sinh ra nghèo khó, không tiền nhưng họ đã thành công vì họ luôn kiên trì, chăm chỉ làm việc kiếm tiền để tiếp tục đầu tư cho mình.
Nếu bạn không có những mối quan hệ, hãy làm quen, giao thiệp với người khác cho đến khi bạn có thể biết được, quen được những người mình cần. Một ví dụ rất cụ thể là anh Trần Đăng Khoa, đối tác của tôi ở VN, nhà Khoa cũng rất nghèo và không có quan hệ, và anh Khoa đã làm được tất cả những gì cần làm: kiếm ra tiền và có được những mối quan hệ cần thiết.
* Xin chào anh Adam Khoo và anh Trần Đăng Khoa! Em là sinh viên, đang vừa học vừa làm. Em có một thắc mắc: Khi các anh gặp thất bại trong công việc hoặc một khía cạnh nào đó trong cuộc sống thì cảm xúc của các anh lúc đó thế nào (chắc chắn là không thoải mái rồi)? Làm thế nào các anh có thể làm chủ được cảm xúc của mình và vượt qua được điều đó? (Nguyễn Mạnh Trọng, 21 tuổi, trong192007@)
- Adam Khoo và Trần Đăng Khoa: Trong cuộc sống khi gặp thất bại thì ai lúc đầu cũng sẽ buồn, điều quan trọng là chúng ta không cho phép bản thân mình có những suy nghĩ tiêu cực. Cho nên chúng tôi luôn chú ý đến cách suy nghĩ của mình và những điều mình tự nói với bản thân, chúng tôi nói với mình rằng: “Thất bại là viên gạch lót đường để dẫn đến thành công”, và mỗi viên gạch đưa chúng tôi đến gần với thành công hơn.
* Em nghe nói trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế, anh đã làm giàu được. Điều gì giúp anh làm được việc đó vậy? (Phùng Đắc Tú, 18 tuổi, tu.light@)
- Adam Khoo: Trong thời gian khủng hoảng kinh tế vừa qua, rất nhiều cổ phiếu của các công ty tốt ở Singapore bị giảm bởi vì những lo sợ từ khủng hoảng kinh tế toàn cầu. Tôi đã mua nhiều cổ phiếu của các công ty này và bán khi giá cổ phiếu tăng lên lại nhờ hoạt động hiệu quả của công ty trong thời gian khó khăn.
Điều giúp tôi đạt được những thành công về đầu tư trong thời khủng hoảng này là sự chuẩn bị. Tôi luôn nghiên cứu các công ty rất kỹ trước khi quyết định mua, thông thường 2-3 năm. Đầu tư chứng khoán cũng giống như trồng cây vậy, bạn phải bỏ thời gian gieo hạt và chăm sóc thường xuyên để biết tình hình phát triển của cây, và gặt ngay khi cây vừa chín trái.
 * Anh có thể cho biết ở TP.HCM có khóa học "Tôi tài giỏi" dành cho thiếu niên không? Con trai tôi đã đọc sách "Tôi tài giỏi, bạn cũng thế" của anh và cũng có một số tiến bộ, tôi thật sự muốn cho cháu học khóa học này. (Ha Thu, 36 tuổi, susukiki99@)
- Adam Khoo: Hiện nay ở VN đã có khóa học Tôi tài giỏi dành cho thiếu niên, bạn có thể tham khảo thêm thông tin tại www.toitaigioi.com.
* Theo bạn, học đại học có phải là cách duy nhất để thành đạt hay không? (Lê Hoàng Lộc, 38 tuổi, giateon@)
Ảnh T.T.D

- Adam Khoo: Học đại học không phải là cách duy nhất để bạn thành đạt, nhưng việc học đại học có thể giúp bạn rất nhiều như: gặp được những người có thể giúp bạn trong tương lai vì họ có khả năng, được huấn luyện cách suy nghĩ sắc bén và hiểu những vấn đề phức tạp hơn, được trang bị những kỹ năng như viết, thuyết trình...
 * Muốn cho một đứa trẻ cứng đầu trở nên ngoan hơn phải dùng biện pháp nào hiệu quả nhất? (nguyễn mai, 43 tuổi, nguyenmaibtt1966@)
- Adam Khoo: Đứa trẻ thường trở nên cứng đầu khi mà bị ép buộc phải làm những việc các em không mong muốn. Trước đây bản thân tôi cũng là một đứa trẻ rất cứng đầu. Nhưng thật ra bạn cũng nên mừng rằng khi cứng đầu thì chứng tỏ con bạn có suy nghĩ riêng, chính kiến của riêng mình. Và biện pháp để giúp con bạn thay vì ép buộc, bắt con mình phải học thì bạn có thể giúp con tìm ra những lý do tại sao phải học.
Để con bạn thấy được việc học sẽ thật sự mang lại được gì, sẽ giúp ích như thế nào sau này, bạn phải cho con bạn thấy rằng con bạn làm việc đó vì chính bản thân em chứ không phải là cho bạn. Từ đó con bạn sẽ ngoan hơn.
Ngoài ra bạn có thể sử dụng những phương pháp của lập trình ngôn ngữ tư duy như tạo ra đồng điệu với con bạn, sử dụng những phương pháp giao tiếp hiệu quả hoặc chuyển hóa ý nghĩa. Những phương pháp này tôi có hướng dẫn rất cụ thể trong quyển sách dành cho các bậc phụ huynh là “Con cái chúng ta đều giỏi”.
  *Anh nghĩ thế nào nếu trong tương lai có một "Adam Khoo" Việt Nam với ảnh hưởng toàn cầu và sẽ là đối thủ cạnh tranh đáng gờm của công ty anh trên đất Singapore? Chúc anh thành công và hạnh phúc hơn nữa! (nguyễn đức trọng, 28 tuổi, ductrong011081@)
- Adam Khoo: Tôi sẽ rất vui khi có một “Adam Khoo khác của Việt Nam”. Tôi không sợ đối thủ cạnh tranh, vì tư duy chủ đạo của tôi là “win-win”. Cũng như cách làm việc trước giờ của tôi là biến đối thủ thành cộng sự của mình, vì khi cùng cộng tác, giá trị chung được tạo ra sẽ lớn hơn, và do đó chúng tôi sẽ kiếm được nhiều tiền hơn và thành công hơn.
Ví dụ ở Singapore, chúng tôi mời những người giỏi cùng tham gia đào tạo các khóa học, và ở Việt Nam, thay vì phải lo sợ cạnh tranh với các đối thủ như TGM Corporation, chúng tôi bắt tay hợp tác với họ, nhờ đó chúng tôi mạnh hơn và thành công hơn.
* Tôi cũng được biết VN vừa mới có khóa học "Tôi tài giỏi" nhưng thưa ông, học phí dành cho khóa học này rất cao so với "mặt bằng" chung của hầu hết học sinh sinh viên VN. Do vậy hầu hết học sinh sinh viên VN khó có thể tiếp cận khóa học này. Ông có thể giới thiệu một số quyển sách khác trong chương trình của khóa học này không? (Hoàng Sa, 19 tuổi, zhT_nomad_9X@)
- Adam Khoo: Đắt hay rẻ là khái niệm tương đối, vì nó có quan hệ với giá trị của sản phẩm hay dịch vụ đó. Ở Singapore, khi người ta hay than phiền giá quá cao (2.000USD), nhưng sau khi tham dự buổi giới thiệu họ cảm thấy là đáng tiền, vì họ biết họ sẽ được học những gì và giá trị nhận được là rất lớn. Ở Việt Nam, giá khóa học còn thấp hơn rất nhiều (3-4 triệu VND), nên có thể xem đó là 1 khoản đầu tư hiệu quả.
Bạn có thể tham khảo các quyển sách tôi từng viết “Tôi tài giỏi, bạn cũng thế!”, “Con cái chúng ta đều giỏi”, “Làm chủ tư duy, thay đổi vận mệnh”, “Bí quyết tay trắng thành triệu phú”, “Bí quyết gầy dựng cơ nghiệp bạc tỉ”…
Và để khép lại buổi giao lưu trực tuyến, Adam Khoo cũng đã chia sẻ với bạn đọc Tuổi Trẻ Online: Tôi cảm thấy ở VN có nhiều cơ hội cho việc phát triển kinh doanh của tôi. Tôi cũng  rất vui khi thấy những việc tôi đang làm sẽ đóng góp vào sự phát triển giáo dục ở VN, khi gặp được những đối tác rất nhiệt tình, tâm huyết với công việc.
Trong cuộc giao lưu trực tuyến do báo Tuổi Trẻ Online tổ chức sáng nay, tôi đã nhận được nhiều câu hỏi rất hay, rất sâu sắc, thông minh, thể hiện tầm tư duy của bạn trẻ VN. Tôi rất tiếc không thể trả lời hết toàn bộ các câu hỏi. Nhưng các bạn có thể tìm thấy câu trả lời của tôi cho những vấn đề bạn quan tâm trên blog của tôi tại địa chỉ http://www.adam-khoo.com/ (được dịch ra tiếng Việt tạihttp://www.adamkhoovietnam.com/), hoặc trong những quyển sách của tôi như: “Tôi tài giỏi, bạn cũng thế”, “Làm chủ tư duy, thay đổi vận mệnh”… hoặc trong khóa học “Tôi tài giỏi” do TGM Corporation tổ chức.
Tuổi Trẻ Online rất cảm ơn sự theo dõi và tham gia đặt câu hỏi, thảo luận của bạn đọc. Hẹn gặp lại bạn đọc trong các chương trình giao lưu trực tuyến khác.



   Hãy bắt đầu bằng những con số 0 và bạn sẽ thấy rằng thật ra bắt đầu từ con số 0 đã có ý nghĩa rồi đó. Trong máy tính những 1 + 1 -> .. 0 bạn đã thấy rồi đó.. Hãy tiếp tục chiến đấu và tin là mình đang là chiến binh quả cảm nhưng mà đừng có quá lãnh cảm để quên mất chiến trường đang ở đâu nhe..  

   Bean Nó,





Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012

Chó nhà hổng chơ chuột đồng mà yêu đơn phương chuột cống

Chuyện hi hữu xảy ra với chú chó cái Bạc Liêu có dáng gầy liêu xiêu. Nó hổng xơi tí chuột và mà còn chơi y như con đẻ vậy. Chắc cô chó này yêu đơn phương cha tí chuột cống rùi.. 

"Mẹ" chó chăm 5 con chuột cống nhum

(TNO) Câu chuyện hy hữu một con chó chăm sóc 5 con chuột cống nhum xảy ra ở ấp Vĩnh Đông, xã Vĩnh Thanh, H.Phước Long (Bạc Liêu) khiến nhiều người tò mò.
 
Ông Dương Văn Tám, ngụ ấp Vĩnh Đông, xã Vĩnh Thanh, H.Phước Long (Bạc Liêu) kể lại, khoảng 3 tháng trước ông cùng một số thanh niên trong xóm dắt theo mấy con chó đi săn chuột đồng ngoài ruộng.
Chó làm “mẹ nuôi” 5 con chuột cống nhum

Trong lúc đào một hang chuột cống nhum, ông Tám phát hiện ổ chuột gồm 5 chú chuột con chưa mở mắt nên mang về nhà dự định nuôi làm thú cảnh.
"Mẹ" chó luôn thể hiện sự quan tâm, chăm sóc 5 con chuột cống nhum

Tận dụng chuồng heo ở sau nhà còn bỏ trống, ông Tám thả 5 chú chuột con vào đó để nuôi. Ông Tám cho biết ban đầu rất đề phòng con chó cái hung dữ, sợ nó ăn thịt hết lũ chuột. Tuy nhiên, điều bất ngờ là chính con chó cái này lại tỏ ra hiền lành và thể hiện sự quan tâm, chăm sóc mấy chú chuột này.
Những hành động, cử chỉ của cô chó cái đối với lũ chuột con giống như “mẹ nuôi” chăm sóc lũ con của mình. Hình ảnh mấy chú chuột con quấn quít, chạy nhảy, đùa giỡn bên “mẹ nuôi” khiến hàng người dân nhiều nơi hằng ngày tò mò đến tận nhà ông Tám để được tận mắt chứng kiến.
Hiện 5 chú chuột cống nhum được 3 tháng tuổi, trọng lượng bình quân từ 300 - 400 gam/con, khỏe mạnh, mau lớn, lông đen bóng mượt.
Ông Tám còn cho biết, điều lạ lùng là con chó này chỉ hiền lành với 5 chú chuột cống nhum ở nhà, còn mỗi lần đi săn nó vẫn là "sát thủ đích thực" của lũ chuột đồng.

Tin, ảnh: Trần Thanh Phong
 

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012

Mẹ con sao rồi ba ?

Mẹ con sao rồi ba ?


Người con nhỏ nhắn hiếu thảo đã dũng cảm hy sinh lá gan của mình để mang lại sự sống mong manh nhưng lung linh huyền ảo của người mẹ. Đã bao giờ bạn từng yêu mẹ, hãy thắp sáng những ngọn nến lung linh và truyền tải những ngọn nến ấy thông qua +1 writeandsong.blogspot trong ngày của mẹ hôm nay (14/10 tại Belarus)


 Người con hiếu thảo 

Xúc động con trai hiến gan cứu mẹ
“Mẹ con sao rồi ba?” là câu nói đầu tiên của Diệp Hữu Lộc khi vừa tỉnh lại

Xúc động con trai hiến gan cứu mẹ


(Tin tuc) - “Mẹ con sao rồi ba?” là câu nói đầu tiên của bệnh nhân Diệp Hữu Lộc (22 tuổi) khi tỉnh lại và được gặp ba. Gương mặt con toát lên vẻ tự hào của một người con trai đã góp phần giúp mẹ kéo dài thêm sự sống.
Tin TứcTin HOT trong ngày được cập nhật liên tục từng giờ tại Tin Tức Trong Ngày
Hôm qua là một ngày mới, ngày mà ông Diệp Bảo Hà, 53 tuổi, giải tỏa được tất cả những hồi hộp, lo lắng đè nặng suốt gần một ngày qua khi chờ đợi kết quả của vợ và con trai trong ca ghép gan tại Bệnh viện Chợ Rẫy, TP.HCM. Hạnh phúc đã lan tỏa đến nhiều người khi biết vợ và con trai ông đã vượt qua chặng đường khó khăn và nguy hiểm nhất của ca phẫu thuật. Ông Hà vừa nói vừa nở một nụ cười hiếm thấy sau chuỗi ngày đằng đẵng những âu lo. Gặp con sau phẫu thuật, ông kể rằng vẻ mặt của con trai thật rạng rỡ. Gương mặt con toát lên vẻ tự hào của một người con trai đã góp phần giúp mẹ kéo dài thêm sự sống.
Xúc động con trai hiến gan cứu mẹ, Tin tức trong ngày, ghep gan, hien gan, cho gan, con hien gan cuu me, con cho gan cuu me, tinh mau tu, nguoi con co hieu, phau thuat ghep gan, cay ghep noi tang, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
Hai giờ sau ca phẫu thuật hiến gan cứu mẹ, Diệp Hữu Lộc đã tỉnh táo. Ba và dì của Lộc động viên người con hiếu thảo - Ảnh: T.C.
“Thương mẹ là sẽ vượt qua hết”
Sáng 13/10, ngồi cùng con gái và những người thân tại một quán nước gần Bệnh viện Chợ Rẫy, ông Hà kể sáng nay ông nhận được rất nhiều lời hỏi thăm về sức khỏe của vợ và con trai ông. Trong đó nhiều bạn bè còn khen, ngưỡng mộ vì vợ chồng ông đã sinh được một người con trai hiếu thảo và dũng cảm. Kể về con trai mình, ông nhận xét: Lộc ít nói, sống nội tâm và ít chịu ảnh hưởng từ ba. Lộc độc lập trong cách suy nghĩ và quyết định. Dù ba làm nghề giáo nhưng cũng ít khi can thiệp được vào quá trình học của Lộc. Ông và con trai độc lập như hai người đàn ông với nhau.
18g30 ngày 13/10, theo Bệnh viện Chợ Rẫy, bệnh nhân Diệp Hữu Lộc đã rút được ống dạ dày, còn người mẹ vẫn đang thở máy, đã tỉnh táo, chức năng gan bắt đầu hoạt động. Về việc bà Kim Đính có đến ba lá lách, trong đó có hai lá lách phụ, bác sĩ Bệnh viện Chợ Rẫy giải thích đây là một trường hợp hiếm gặp với tỉ lệ 1/100.000 dân.
Trước lúc Lộc phải vào phòng cách ly để chuẩn bị cho ca phẫu thuật ghép gan cùng mẹ vào ngày 12/10, Diệp Thị Phương Ngọc, 25 tuổi, chị gái Lộc, chỉ biết động viên em. Chị Ngọc ghé gần Lộc hỏi nhỏ: “Em có sợ đau không?”. Lộc gật đầu nhưng nói: “Chị đừng lo, thương mẹ là sẽ vượt qua hết chị à”.
Phương Ngọc nhận xét dù còn trẻ nhưng Lộc đúng là người đàn ông thứ hai trong gia đình, sau ba, luôn lo lắng cho mẹ và chị gái.
Để có được ca ghép gan thành công như ngày hôm nay, theo chị Ngọc, mẹ chị, bà Cung Thị Kim Đính, 52 tuổi, đã dằn vặt rất nhiều trước khi đi đến quyết định cuối cùng là nhận gan từ con trai. Mẹ chị nói: “Mẹ đã cho các con được gì đâu! Cũng chưa biết sẽ sống thêm được bao lâu nữa nên không nỡ lấy đi một phần cơ thể của con như vậy”. Dù đã qua nhiều lần tư vấn, được sự thống nhất cao của gia đình nhưng có một lần mẹ chị đã tự đến nói với bác sĩ là sẽ không đăng ký phẫu thuật nữa. Nghe vậy, bác sĩ đã gọi điện cho cả nhà để tìm hiểu xem ai là người ngăn cản. Cuối cùng, mọi người mới biết người muốn như vậy lại là mẹ.
Mắc bệnh suốt 13 năm nay là cả 13 năm bà Đính được theo dõi điều trị đều đặn ở Bệnh viện Chợ Rẫy. Từ khi Lộc trở thành sinh viên năm nhất của Trường đại học Ngoại ngữ - tin học TP.HCM cũng là lúc mẹ bị bệnh nặng hơn, phải đến Bệnh viện Chợ Rẫy khám nhiều hơn. Lo cho sức khỏe của mẹ không đủ sức để đợi khám, mỗi lần nhận được tin mẹ đến TP khám bệnh là Lộc lại dậy sớm, chạy xe đến Bệnh viện Chợ Rẫy từ lúc 4g sáng lấy số thứ tự trước để khi mẹ tới bệnh viện là vào khám luôn.
Xúc động con trai hiến gan cứu mẹ, Tin tức trong ngày, ghep gan, hien gan, cho gan, con hien gan cuu me, con cho gan cuu me, tinh mau tu, nguoi con co hieu, phau thuat ghep gan, cay ghep noi tang, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
Gia đình ông Diệp Bảo Hà (Hữu Lộc ở bìa phải, cùng với mẹ) - Ảnh gia đình cung cấp
Chia sẻ yêu thương
Ngày 13/10, chúng tôi đã liên lạc với khoa công nghệ thông tin, đoàn trường, các thành viên lớp chuyên ngành mạng ngành công nghệ thông tin MV0801 Trường đại học Ngoại ngữ - tin học để tìm hiểu thông tin về Diệp Hữu Lộc.
Đức Nhạc - thành viên lớp - chia sẻ: trước khi vào bệnh viện phẫu thuật hiến gan cho mẹ, Lộc có nói với một số bạn về việc này. Vẻ mặt Lộc bình thản, không chút đắn đo. “Có lẽ Lộc đã suy nghĩ rất nhiều nên giờ chẳng còn gì để do dự nữa. Đối mặt giữa sự sống và cái chết, ai cũng muốn thử đến phương án cuối cùng. Nếu không sau này sẽ cảm thấy ray rứt, có muốn quay lại làm việc đó cũng không được” - Nhạc nói thêm.
Lớp trưởng Nguyễn Thành Luân nói rất mừng vì Lộc và mẹ đã an toàn. Tuy nhiên, điều làm Luân cảm thấy vui hơn đó là sự hiếu thảo và biết sẻ chia của Lộc đối với những người trong gia đình. “Nghe bác nằm bệnh viện, tôi có gọi điện hỏi thăm nhưng lúc đó vẫn chưa biết bác và Lộc sẽ phải ghép gan. Rất may ca ghép gan đã thành công. Đó là việc làm bình thường mà bất kỳ người con nào khi rơi vào hoàn cảnh đó cũng sẽ làm cho cha mẹ mình. Tuy nhiên, xã hội không thiếu nhiều người con khỏe mạnh nhưng lại đối xử không tốt với cha mẹ mình, thậm chí là hắt hủi. Thế nên, việc hiến gan của Lộc thật đáng quý. Việc làm ấy xuất phát từ tình yêu thương, biết sẻ chia sự đau đớn cũng như giành lại cuộc sống cho mẹ mình” - Luân nói thêm.
Tính cách không có gì nổi trội nhưng theo các bạn cùng lớp, Lộc là người khá hòa đồng và dễ gần. Đào Nguyễn Đăng Thức - bạn thân của Lộc - cho biết năm nhất đại học Lộc có đi làm thêm nhưng từ năm thứ hai, khối lượng các môn học nhiều nên không đi làm thêm nữa. Lộc hay kể về gia đình, về bệnh gan của mẹ. Thời gian gần đây Lộc ít gặp bạn bè hơn vì lớp không còn học nữa và có lẽ cũng bận ra vào viện nhiều hơn.
Xúc động con trai hiến gan cứu mẹ, Tin tức trong ngày, ghep gan, hien gan, cho gan, con hien gan cuu me, con cho gan cuu me, tinh mau tu, nguoi con co hieu, phau thuat ghep gan, cay ghep noi tang, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
Ca ghép gan người lớn đầu tiên được thực hiện tại , TP.HCM ngày 12/10 - Ảnh: M.Đức
Lo hạnh phúc cho con
Nhận được thông báo của Bệnh viện Chợ Rẫy sẽ ghép gan sớm hơn vào đầu tháng 10, bà Đính đã bàn với con gái tổ chức đám cưới trước khi phẫu thuật, dù trước đó hai bên gia đình đã có kế hoạch tổ chức vào tháng 11. Bà Đính nói với con: “Trước lúc phẫu thuật, mẹ muốn tận mắt chứng kiến hạnh phúc của con mới yên tâm”. Ngày đám cưới Ngọc, sức khỏe của bà đã yếu nhiều và phải ngậm sâm để dự đám cưới con gái nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời hạnh phúc.
Ngọc và Lộc luôn thương yêu, tự hào, thậm chí thần tượng người mẹ của mình. Không chỉ giỏi giang ngoài xã hội, chu toàn trong gia đình mà mẹ rất có nghị lực để chiến đấu với bệnh tật. Phương Ngọc vẫn nhớ lần mẹ được Bệnh viện Chợ Rẫy xác định đã bị suy gan, mẹ rất buồn. Mẹ chị đã tự đánh máy vi tính những dòng chữ: “Em muốn có thật nhiều sức khỏe để sống cùng anh và các con”. Mẹ chị làm vậy để tự động viên mình có nhiều nghị lực để giành lại sự sống.
Với ông Hà, vợ và con trai đã vượt qua những thời khắc nguy hiểm. Giờ là lúc ông cùng gia đình lên kế hoạch chăm sóc cho vợ và con. Ông Hà đùa: “Trước mắt, tôi sẽ đăng ký hộ khẩu tạm trú tại Bệnh viện Chợ Rẫy để chăm sóc vợ, còn các dì và con gái sẽ thay phiên chăm sóc Lộc”.
* Thầy Nguyễn Ngọc Bảo (tổ vật lý Trường THPT Trần Hưng Đạo, Đắk Mil, Đắk Nông) - giáo viên chủ nhiệm ba năm cấp III của Lộc:
“Lộc là người sống tình cảm”
Làm giáo viên chủ nhiệm từ lớp 10 đến lớp 12 của Lộc nhưng rất ít khi tôi nghe em kể về chuyện gia đình. Trong những học sinh cùng trang lứa, Lộc là người trầm tính và ít nói. Lộc học lực ở mức trung bình khá, nhưng qua tiếp xúc và tới thăm nhà Lộc, quan sát cách em chăm sóc mẹ đau yếu thì nhiều bạn bè và thầy cô biết Lộc là người sống rất có hiếu và tình cảm.
* Ông Trương Công Thi (hàng xóm của gia đình Lộc):
“Tấm gương bố mẹ định hình tính cách con cái”
Suốt mấy chục năm nay, tấm gương chăm vợ của thầy Diệp Bảo Hà được rất nhiều người dân và giới nhà giáo tại đây biết đến. Thầy Hà là phó Phòng giáo dục huyện Đắk Mil (Đắk Nông), vợ là hiệu trưởng của một trường mầm non nên sống rất mẫu mực. Ngoài đời thầy là phó phòng giáo dục, là thầy giáo nhưng ở nhà thầy là người chồng, người cha sống hết lòng vì gia đình. Bố mẹ yêu thương nhau và đều là người có học nên hai con của ông Hà đứa nào cũng ngoan. Tôi nghĩ việc cháu Lộc tự nguyện hiến gan cho mẹ là điều bình thường, chính cách sống của cha mẹ đã định hình tính cách cho con cái.
* Bà Nguyễn Thị Nhung (thợ may tại thị trấn Đắk Mil):
“Khiêm tốn, giản dị”
Tôi biết hoàn cảnh gia đình của Lộc từ lúc mẹ Lộc mới đau yếu. Lúc đó bố của Lộc đã chạy vạy khắp nơi để chữa bệnh cho vợ. Dù ốm đau nhưng cả gia đình Lộc sống rất hạnh phúc và không bao giờ to tiếng. Riêng Lộc thì tôi thấy cháu khác so với tất cả bạn bè đồng trang lứa là giản dị và rất ít nói. Cứ đi học về là vào quét dọn nhà cửa, làm công việc nhà và dắt mẹ đi chơi. Tuy bố mẹ đều là giáo viên có vị trí trong ngành giáo dục huyện nhưng Lộc sống khiêm tốn và giản dị.
Thái Bá Dũng
Theo Thùy Dương - M.Giảng (Tuổi trẻ)

Bean Nó

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

Mừng lắm các đặc nhiệm quả cảm


Trừ gian diệt bạo mang lại bình yên cho chúng dân, hình ảnh người CAND Việt Nam thật đầy ý nghĩa, giàu hình tượng. Họ luôn làm hết sức để mang lại bình yên cho chúng ta.. Thật mừng lắm các đặc nhiệm quả cảm !

Từng đoạt giải vô địch taekwondo toàn quốc, huy chương bạc Cúp taekwondo đội mạnh toàn quốc..., nhưng những vinh quang ấy không thể giữ được trung úy Phạm Quốc Cường gắn bó với con đường võ thuật.

Từ võ sĩ taekwondo...
Lúc chúng tôi hẹn gặp trung úy Phạm Quốc Cường (30 tuổi, trinh sát của Đội Cảnh sát hình sự đặc nhiệm (CSHSĐN) Công an TP.HCM) là lúc đứa con gái 5 tháng tuổi của anh bị sốt cao đang nằm viện. Thu nhập của 2 vợ chồng ít ỏi nên phải tiết kiệm bằng cách ở nhờ nhà bố mẹ Cường. Cuộc sống chật vật nhưng cả gia đình luôn hạnh phúc. Anh thường né tránh khi nhắc đến thành tích của mình, vì dường như đối với anh đó là việc làm bình thường của một trinh sát săn bắt cướp (SBC).
Cường (người khom lưng bên phải hình) trong một lần truy bắt được tên cướp giật - Ảnh: Đàm Huy
Từ nhỏ, Cường đã đam mê võ thuật. Vừa tốt nghiệp trung học, Cường nộp đơn dự thi vào Trường đại học TDTT T.Ư 2 (TP.HCM). Môn chuyên ngành mà Cường chọn là taekwondo. Thành tích lúc chưa tốt nghiệp đại học cũng đã khiến nhiều võ sĩ chuyên nghiệp khác mơ ước: năm 1999, Cường dự thi và đoạt giải vô địch taekwondo toàn quốc, huy chương bạc Cúp taekwondo đội mạnh toàn quốc năm 2002, vô địch taekwondo TP.HCM... Mặc dù đã hạ gục không biết bao nhiêu đối thủ tên tuổi trên võ đài, nhưng nhìn Cường lại rất hiền lành, ăn nói nhỏ nhẹ.
Năm 2006, Cường tốt nghiệp đại học rồi về nhà phụ giúp gia đình mua bán một thời gian. Thời gian này, Cường không ít lần tận mắt chứng kiến cảnh cướp giật tài sản của người đi đường khiến anh vô cùng bức xúc. Kể từ đó, Cường mơ ước được làm trinh sát SBC.
Khi được gia nhập vào lực lượng CAND, Cường xin về Đội SBC (nay là Đội CSHSĐN Công an TP.HCM) vào đầu năm 2008. Những ngày mới vào nghề, Cường chưa biết cách “nhìn” ra đối tượng nghi vấn. Ngồi sau xe trinh sát đàn anh, nhiều lúc quay đầu xe truy bắt cướp mà Cường cứ tưởng quay xe đi về. “Mới đầu tôi nhìn cướp cũng giống như người đi đường, nhưng đi với anh em một thời gian tôi nhanh chóng học nghề và tự mình đi SBC”, Cường tâm sự. Chỉ sau 5 tháng vào “nghề” với lòng quả cảm và võ thuật cao cường, Cường trở thành vị khắc tinh của các băng cướp giật chuyên nghiệp.
...đến "khắc tinh" của bọn cướp
Một khi Cường đã quyết tâm truy bắt thì bọn cướp hầu như hết cơ hội thoát thân. Trình độ SBC của Cường thuộc hạng cao thủ của Công an TP.
Mới đây, Cường đối mặt với băng cướp giật, trộm cắp chuyên nghiệp và rất hung dữ. Lúc đó trời tối, tổ trinh sát của Cường phát hiện 4 tên đang đi 2 xe gắn máy trên đường Nguyễn Trãi (Q.5) là những tên nằm trong chuyên án của Công an TP đang truy xét. Vừa thấy Cường phóng xe lên ép đầu xe, chúng bung ra chạy tán loạn. Cường đuổi theo chiếc xe đi đầu chở 2 tên cướp mặt mày bặm trợn. Cuộc rượt đuổi diễn ra như trong phim hành động, qua nhiều tuyến đường. Khi đến giao lộ Trần Quốc Thảo - Lý Chính Thắng (Q.3), Cường cho xe áp sát xe 2 tên cướp, thì bất ngờ tên ngồi sau rút roi điện ra chích vào người Cường khiến tay lái anh loạng choạng, suýt tông vào trụ điện bên đường. Không nao núng, Cường vẫn chắc tay lái, đuổi sát bọn cướp. Đến gần giao lộ Lý Chính Thắng - Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Cường tung cú đá khiến xe bọn cướp ngã lăn ra đường. Chỉ bằng một thế võ, Cường dễ dàng khống chế, tước được roi điện của tên ngồi sau.
Chưa hết, đầu năm 2012, Cường cùng đồng đội đang tuần tra trên đường Trường Sơn (Q.10) thì phát hiện 2 tên cướp đi xe máy giật ĐTDĐ của một người nước ngoài thì lập tức truy đuổi. Vừa áp sát xe 2 tên cướp, tên ngồi sau bất ngờ dùng bình xịt hơi cay xịt thẳng vào mắt Cường. Cường buộc phải nhắm mắt lại, đồng thời đạp thắng suýt tông vào xe tải lưu thông chiều ngược lại. Mặc dù mắt cay xè, nhưng anh không bỏ cuộc, cuộc rượt đuổi tên cướp qua nhiều tuyến đường vẫn tiếp tục. Đến giao lộ Sao Mai - Bành Văn Trân (Q.Tân Bình), thấy đường vắng, Cường cho xe mình lao thẳng vào xe 2 tên cướp, khiến cả 2 xe ngã ra đường. Lập tức, tên cầm lái rút dao xông vào đâm Cường. Phản xạ của một võ sĩ, nhanh như chớp, Cường tung cú đá hiểm khiến tên cướp văng vào bức tường nhà dân gần đó nằm bất động. Thấy đồng bọn bị hạ dễ dàng, tên còn lại biết mình không phải là đối thủ của Cường nên quăng dao bỏ chạy, nhưng sau đó đã bị đồng đội của Cường đến hỗ trợ bắt giữ.
Trong những lần đuổi bắt cướp trên đường phố, không biết bao nhiêu lần, Cường đã đối mặt với lưỡi hái tử thần. Tai nạn khiến anh nhớ mãi là vào cuối năm 2008, Cường chở một trinh sát truy đuổi cướp trên đường Lũy Bán Bích (Q.Tân Phú). Khi đến giao lộ Lũy Bán Bích - Lương Minh Nguyệt, một thanh niên say rượu đi xe gắn máy lưu thông cùng chiều chạy phía trước đột ngột băng qua đường. Trong tình huống quá bất ngờ, Cường không thể xử lý kịp nên tông vào xe người thanh niên này. Cả hai trinh sát bị văng ra xa. Đầu xe của Cường bị bể nát, lốp xe nổ, niền xe cong queo. Song, may mắn, Cường và đồng đội chỉ bị trầy xước, bung gân chân, còn người thanh niên kia thì không hề hấn gì.
Trong tất cả các cuộc truy bắt cướp, Cường chưa bỏ nửa chừng vụ nào, ngoại trừ một số ít vụ anh gặp tai nạn bất ngờ. Với những thành tích trên, trung úy Phạm Quốc Cường đã được UBND TP.HCM, Công an TP, chính quyền địa phương mà Cường thường xuyên tuần tra SBC trao tặng nhiều bằng khen. Những lần được nhận bằng khen này, Cường nói, anh cảm thấy vui hơn hẳn những lần lên khán đài nhận Cúp vô địch taekwondo.
Trinh sát tiêu biểu
Nhận xét về trung úy Cường, một lãnh đạo của Đội CSHSĐN, Công an TP.HCM nói: “Khi rượt đuổi cướp, phân khối xe chỉ là một yếu tố góp phần thành công; điều quan trọng nhất vẫn là sự dũng cảm và kỹ thuật chạy xe điêu luyện của người trinh sát. Đa số bọn cướp là những tay “đua” xe chuyên nghiệp và được tập luyện thường xuyên. Biết rõ nếu bị bắt thì sẽ đi tù, nên bọn cướp thường chạy bạt mạng để trốn tránh sự truy đuổi của trinh sát. Vì thế, trinh sát nào yêu nghề và có lòng quả cảm mới làm nghề này được mà Cường là một trong những chiến sĩ tiêu biểu”.
Đàm Huy

Trích yahoo news,

Chúc a. Cường luôn bình an và săn được hết các phường đạo chích, bất lương cho xã hội ngày một thanh bình hơn.

Bean Nó

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

Hay Ngủ trưa, hãy kín đáo

Bạn hay ngủ trưa, hãy make sure thật kín đáo để không tiếc những bạn khác trộm nhìn...

5 lí do bạn nên ngủ trưa hàng ngày

 
 
Thay đổi thói quen về giấc ngủ trưa ngắn mỗi ngày sẽ giúp bạn trở thành người làm việc hiệu quả và sáng suốt hơn.
>> Ám ảnh ung thư vú
>> Dừng lại vài phút để ...Thiền
Thói quen ngủ trưa của những người nổi tiếng:
- Leonardo da Vinci thường có giấc ngủ trưa ngắn trong ngày và ngủ ít đi vào ban đêm.
- Hoàng đế Pháp Napoleon duy trì giấc ngủ trưa ngắn hàng ngày như một thói quen.
- Thomas Edison nhiều khi lo lắng về thói quen ngủ trưa của mình nhưng ông vẫn thực hiện nó đều đặn.
- Eleanor Roosevelt, vợ của tổng thống Franklin D.Roosevelt ngủ trưa như một cách tăng cường năng lượng trước mỗi bài diễn thuyết.
- Ca sĩ Gene Autry thường tranh thủ ngủ trưa tại phòng thay đồ giữa các buổi diễn.
- Tổng thống John F.Kennedy thường ăn trưa ngay trên giường và sau đó có giấc ngủ ngắn mỗi ngày.
- Chuyên gia dầu khí, nhà từ thiện John D. Rockefeller ngủ trưa đều đặn trong phòng làm việc của mình.
- Không điều gì có thể thay đổi được thói quen ngủ trưa của Winston Churchill vì ông tin rằng nó giúp ông làm được gấp hai lần khối lượng công việc mỗi ngày.
- Tổng thống Lyndon B. Johnson thường ngủ vào mỗi buổi chiều lúc 3:30 P.m để phân chia một ngày của mình thành hai.
- Tổng thống Ronald Reagan nhiều khi bị chỉ trích nhưng ông luôn duy trì thói quen ngủ trưa.
Lợi ích của giấc ngủ trưa
1. Giấc ngủ trưa ngắn từ 20 – 30 phút giúp bạn lấy lại sự tỉnh táo và hiệu suất công việc được cải thiện rõ rệt, cải thiện tình hình mất cân bằng cơ thể nếu giấc ngủ ban đêm của bạn có trục trặc.
2. Một giấc ngủ ngắn giữa ngắn giống như khoảng thời gian cần thiết khởi động lại hệ thống sinh học của bạn. Điều này giúp giảm căng thẳng, cung cấp cho bạn một khởi đầu mới và ngăn ngừa kiệt sức.
3. Tiến sĩ Sandra C. Mednick, tác giả cuốn sách Take a Nap, Change Your Life cho biết, thay đổi cuộc sống của bạn bằng cách thay đổi thói quen ngủ trưa, một giấc ngủ ngắn giúp nâng cao nhận thức các giác quan. Sự nhạy cảm về thị giác, thính giác và vị giác của cơ thể bạn sẽ được khôi phục lại, ngủ trưa giúp bạn cải thiện sự sáng tạo trong công việc bằng cách thư giãn toàn bộ tâm trí.
4. Ngủ trưa giúp giảm nguy cơ bệnh tim. Theo một nghiên cứu từ trường Y Tế Cộng Đồng Boston những người ngủ trưa ít nhất ba lần/ tuần khả năng mắc các bệnh về tim mạch ít hơn 37% người không thực hiện và với nam giới, tỉ lệ này là 64%. Một giấc ngủ ngắn giúp cơ thể khởi động lại tốt hơn để chống lại sự xâm nhập các căn bệnh về tim mạch.
5. Nghiên cứu từ trường đại học Harvard, một giấc ngủ ngắn 30 phút làm tăng năng suất người lao động, giúp họ có được trạng thái hăng say như khi bắt đầu một ngày mới mà không uể oải hay mệt mỏi.




Ngủ trưa giúp giảm nguy cơ bệnh tim. (Ảnh minh họa)

Một số mẹo nhỏ để có giấc ngủ trưa chất lượng
1. Thực hiện giấc ngủ nhất quán
Bạn nên cố gắng ngủ trưa vào cùng một thời điểm trong ngày. Điều này giúp ổn định nhịp sinh học của bạn và tối đa hóa các lợi ích mà giấc ngủ trưa mang đến.
2. Ngủ trưa ngắn
Để tránh theo quán tính của một giấc ngủ say và sâu khiến bạn có cảm giác lạm dụng thời gian và mất phương hướng khi thức dậy, bạn nên đặt đồng hồ báo thức để tránh ngủ quên. Một giấc ngủ ngắn 20 – 30 phút là đủ để không có tác động tiêu cực đến giấc ngủ ban đêm của bạn.
3. Tắt đèn
Ánh sáng kích thích các cơ quan trong cơ thể hoạt động và điều đó khiến bạn khó đi vào giấc ngủ trong quỹ thời gian eo hẹp. Tắt đèn hoặc sử dụng kính mắt để giấc ngủ đến với bạn dễ dàng và chất lượng hơn.
4. Đắp thêm một tấm chăn mỏng
Khi ngủ, quá trình trao đổi chất của bạn làm việc giảm công suất đi, nhịp thở cũng chậm lại và làm nhiệt độ cơ thể bạn giảm xuống đôi chút. Mặc dù không bắt buộc, nhưng bạn sẽ cảm thấy thoải mái hơn trong giấc ngủ khi sử dụng một tấm chăn nhẹ/ mỏng.
5. Hãy kín đáo
Bị bắt gặp ngủ trưa ngay tại bàn làm việc không phải là cách tốt để nhận được sự tôn trọng trong môi trường công sở luôn yêu cầu sự chuyên nghiệp. Tuy nhiên, với khoảng thời gian nghỉ trưa quý giá bạn có thể tranh thủ ngủ trong phòng hội nghị ít được sử dụng, tủ quần áo, nhà kho, bất kì địa điểm nào thích hợp trong công ty.





Một tấm gương hiếu thảo hay món quà hoàn hảo cho sự tần tảo của quý anh BS

 Mấy anh bác sĩ làm nhiều điều tốt thì chẳng cần hốt bạc ở đâu cả. Một núi fan nữ lóng ngóng như chờ xinh chữ ký tặng đức "gian truân"... thế thì "tính tình" coi bộ dịu dàng hơn cả nhẩy.
 
 
Vì muốn cứu mẹ, em đã cam tâm tình nguyện bán mình cho bác sỹ trong vòng 1 năm (Ảnh minh họa)
Cô gái "bán thân" cứu mẹ

Cô gái "bán thân" cứu mẹ

Thứ Năm, 04/10/2012, 11:23 AM (GMT+7)
Để có tiền trả viện phí cho mẹ, em đã đề nghị "bán thân" cho tôi để cứu mẹ
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x
Đã một tuần ăn chực nằm chờ trong bệnh viện, nhưng tôi vẫn không thể nào thích nghi được với không khí ở đây. Từ khoa điều trị của mẹ muốn xuống căng tin phải đi qua lối vào nhà xác. Mỗi lần hai mẹ con dìu nhau đi, tôi cứ phải cố dấn bước cho nhanh và mắt nhìn thẳng tắp. Để bảo vệ chút mạnh mẽ còn lại mà không đổ gục. Nhà tôi, mẹ góa con côi, nếu tôi cũng quỵ, sẽ chẳng còn ai làm chỗ dựa cho mẹ.
Hết một tuần, tất cả kết quả xét nghiệm đều đi đến chung một kết luận: Khối u của mẹ lành tính nhưng bắt buộc phải phẫu thuật.
Nỗi vui mừng chưa kịp nhen nhóm thì số tiền dự tính phải chi trả đã tàn bạo bóp nghẹt trái tim tôi lần nữa.
Tôi có bán răng, bán tóc, bán máu, bán cả nhà cũng không thể đủ một nửa con số trăm triệu đồng. Huy động tất cả người thân, bạn bè quen biết được vỏn vẹn hai chục triệu. Cây vàng mẹ định để dành làm của hồi môn cho tôi phải bán đúng lúc giá chạm đáy cũng chỉ gom thêm được bốn chục triệu nữa. Con số sáu mươi triệu đồng còn lại cứ như cái thòng lọng treo lơ lửng trên đầu tôi.
Không có nó, mẹ không thể phẫu thuật được. Thời gian càng kéo dài, xác suất an toàn sẽ càng giảm. Chưa bao giờ tôi lâm vào tình trạng quẫn trí như lúc này.
Sao các đại gia không vào hành lang bệnh viện mà tìm tình một đêm? Năm trăm đô, hai trăm đô cũng được. Tôi cao 1m68, ba vòng đủ chuẩn, mặt xinh, da trắng. Tôi sẽ bán tôi ngay để đủ tiền phẫu thuật cho mẹ.
Mỗi buổi sáng, bác sĩ điều trị cho mẹ đi qua thăm khám đều hỏi han về tình hình chuẩn bị của chúng tôi. Tôi chưa bao giờ khóc trước mặt bác sĩ, nhưng sắc mặt tôi trông còn thảm hơn cả khóc, nên bao giờ anh cũng ái ngại quay đi.
Phòng bệnh của mẹ có mười hai người, chen chúc trong sáu cái giường cá nhân. Buổi sáng hôm thứ sáu, bác sĩ điều trị của mẹ đi vào, mang theo mười hai cái phong bì, bảo là của các nhà hảo tâm gửi tặng. Mười một cái đều chỉ có một triệu đồng, riêng cái của mẹ tôi là năm triệu đồng, kèm theo tín hiệu “bí mật”. Có nhiều tiếng khóc cùng lúc sụt sùi. Bác sĩ thấy ngại sao đó mà đi ra ngay, còn bảo tôi cuối giờ lên khoa gặp.
Ai đã từng vào chăm bệnh nhân trong viện mới cảm nhận được hết cái thấp thỏm trong câu hẹn gặp với bác sĩ. Thường là vì tình trạng bệnh tiến triển không tốt bác sĩ điều trị mới phải gặp riêng người nhà. Cũng có khi vì phí điều trị tự nhiên lại đội lên quá cao. Với người giàu mà nói, đây không phải là khó khăn gì ghê gớm. Nhưng với dân nghèo như chúng tôi, mức độ sát thương của nó như các cư dân mạng hay nói, đúng là “vô đối”.
Cho nên, suốt cả ngày hôm ấy tôi hết đi ra lại đi vào, giơ tay xem đồng hồ liên tục, đến mức chính mẹ cũng bị lây cảm giác căng thẳng. Khi kim giờ chỉ đúng số năm, tôi lao như tên bắn qua hành lang bệnh viện. Ngồi trong phòng của anh rồi, hơi thở vẫn chưa điều hòa nổi, lòng bàn tay tôi túa mồ hôi lạnh toát.
Không có tiên liệu xấu nào cả. Anh chỉ cho tôi thêm một con đường sống.
Tôi phải cấp tốc mua bảo hiểm cho mẹ, trước thời gian phẫu thuật. Anh thậm chí còn giới thiệu người có thể giúp tôi đẩy nhanh và hợp thức hóa các thủ tục. Tôi trào nước mắt cám ơn. Anh lại lúng túng: Cũng không giúp được gì nhiều đâu, vì ca mổ của mẹ em là tự nguyện, nên bảo hiểm chỉ trả giúp một phần viện phí. Giảm được khoảng 20% tổng chi phí là cùng!
Tôi lẩm nhẩm trong óc, 20% của 120 triệu nghĩa là hơn hai chục triệu. Nghĩa là nỗi lo của tôi giảm xuống chỉ còn hơn ba chục triệu nữa thôi. Một triệu đồng lúc này cũng quý, nói gì đến hơn hai chục triệu.
Cô gái "bán thân" cứu mẹ, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, ban than, tinh mot dem, dai gia, con dau, chuyen tinh lang man
Em làm Ôsin cho nhà tôi được đúng sáu tháng thì mẹ tôi một hai đòi nâng cấp em làm con dâu.(Ảnh minh họa)
Nhưng một tuần sau đó tôi vẫn không biết làm cách nào để xoay ra hơn ba chục triệu đồng. Túng quá hóa liều. Tôi một lần nữa gõ cửa phòng bác sĩ điều trị chính. Trong tay là một hợp đồng đã soạn sẵn, ký sẵn. Tôi mạo muội đề nghị anh bảo lãnh cho ca mổ của mẹ tôi. Tôi biết điều này là bất khả thi. Trong bệnh viện lúc nào cũng có người nghèo. Mạng ai cũng quý. Ai cũng muốn nhờ bác sĩ bảo lãnh. Mà bác sĩ thì không là thánh. Nhưng tôi có một niềm tin mơ hồ: Hình như anh để ý đến tôi. Có để ý mới đưa phong bị dày hơn những người khác. Có để ý mới nói giúp việc làm bảo hiểm, không bác sĩ nào rỗi hơi lại đi mách bệnh nhân cách lách luật rắc rối và có phần trái quy tắc như vậy?
Trong hợp đồng thảo sẵn, tôi đề nghị làm giúp việc không công cho gia đình bác sĩ trong 3 năm, bảy ngày trên tuần, ba giờ mỗi ngày. Không ngờ, anh nhìn tờ giấy rồi cười, đẩy lại phía tôi không nói gì. Cuống quá, tôi nói thẳng tưng mà không hề đỏ mặt: Hay là anh mua em đi, toàn quyền sử dụng trong một năm. Em cam tâm tình nguyện! Lần này, anh đơ ra một lúc, mặt đỏ bừng.
Tôi gần như tuyệt vọng, thiếu chút nữa thì nằm lăn ra phòng anh ăn vạ. Một lúc sau anh bảo tôi chuẩn bị, thứ ba sẽ mổ cho mẹ. Tôi gần như bay ra khỏi phòng anh, bất chấp nỗi ê chề bán thân vô tiền khoáng hậu kia. Trước mắt tôi chỉ còn viễn cảnh mẹ sẽ được phẫu thật, sẽ khỏi bệnh, khỏe mạnh trở lại. Tôi làm gì còn người thân nào khác trên đời này!
Ca phẫu thuật của mẹ rất thành công. Lúc này tâm trí tôi mới trở lại trạng thái bình thường. Nghĩ đến cái hợp đồng vẫn bỏ lại trong phòng anh, không khỏi ngượng ngùng. Nhưng mãi vẫn không thấy khổ chủ đòi nợ. Gần ngày mẹ ra viện, tôi lần nữa vác mặt mo đi đề nghị người ta “nghiệm thu” mình.

***
Tôi ngoài ba mươi tuổi. Bác sĩ của một bệnh viện lớn. Độc thân nhưng hình như không có duyên lắm với phụ nữ. Lần đầu nhìn thấy em đã rung rinh. Em rất đẹp, lại hiếu thuận. Chăm chút mẹ từng li từng tí. Làm việc trong bệnh viện lâu rồi, tôi đã chứng kiến không ít cảnh các ông bố bà mẹ cô đơn vò võ điều trị nội trú, toàn bộ việc chăm sóc phó mặc cả cho điều dưỡng viên, con cái một tuần tới điểm danh một lần đã là nhiều. Thế nên, hình ảnh của em ngày ngày chăm chút mẹ tận tâm tận lực lại khiến tôi để tâm. Mẹ em phải phẫu thuật, lần lữa mãi mà không thu xếp đủ tiền, tôi cũng có chút động lòng.
Mẹ tôi năm nay ngoài bảy mươi tuổi. Bố tôi mất đã năm năm, sở thích còn lại duy nhất của bà là chăm tôi và làm từ thiện. Lương hưu của bà không đáng là bao, ngày ngày bà may áo, đan len, rồi cứ gom lại từng tí một, thành một chục là hớn hở mang cho trẻ con nghèo. Trước đây, mẹ cũng hay mang vào viện tôi nhưng từ khi tôi bảo: Bệnh nhân thường họ không thiếu mấy thứ mẹ cho, cái họ thiếu nhất là tiền, thế là mẹ chuyển mục tiêu sang mấy xã ngoại thành và các xã vùng núi theo chường trình của Hội Chữ thập đỏ.
Gần đây, mẹ vận động được cả các cô chú và bạn bè ở nước ngoài gửi tiền về làm từ thiện, thỉnh thoảng được một cục, mẹ lại tất tả đem cho. Tháng trước, mẹ đi đường bị xe tông gãy chân, thế là phải nằm một chỗ, không đi lại được. Cục tiền của mẹ, tôi phải làm nhiệm vụ mang vào viện phân phát. Thực lòng, tôi không quen làm việc này nhưng trước sức ép của mẹ, đành chia ra các phần bằng nhau, đem chia cho phòng điều trị của mình, năm phút là xong. Riêng phong bì của mẹ em, tôi cố tình nhét thêm bốn triệu đồng. Cũng như muốn bỏ bể mà thôi!
Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được em lại đề nghị “bán mình” cho tôi với cái giá như vậy. Nhất thời không biết phản ứng thế nào nên cứ ngồi ngậm hột thị. Nhìn gương mặt tuyệt vọng của em, tôi biết mình chẳng còn lựa chọn nào khác. Thế là rút tiền túi ra giúp bệnh nhân. Cũng chẳng phải vì lòng tốt như mẹ tôi, mà là vào cái thế không thể rút chân ra được nữa.
Ngày mẹ em ra viện, em lần nữa nhắc lại chuyện phải “thanh toán” hợp đồng. Tôi lại lần nữa bị ép phải nói rằng: “Cứ coi như nợ anh, khi nào có tiền thì trả!”. Không ngờ em “chốt hạ” ngay: Thế này vậy, nếu anh đã chê em thì làm theo phương án thứ nhất đi! Em biết mẹ anh đang ốm, cũng cần người giúp đỡ. Từ tuần sau, sau giờ làm em sẽ đến nhà anh giúp việc nhà. Em biết địa chỉ rồi, anh đừng ngại!
Em làm Ôsin cho nhà tôi được đúng sáu tháng thì mẹ tôi một hai đòi nâng cấp em làm con dâu.
Đến nước này tôi mà còn vờ vịt lập topic “có nên siết nợ bằng cách cưới con nợ hay không?” thì thật nhảm!!!
 
Theo 24h.com.vn,
 
B.S cũng là Bean đây. Nhưng chỉ là Bát chè lô thôi .. hy vọng cũng hưởng xái từ B.S ke ke.
 
Bean Nó